Showing posts with label Chicken soup. Show all posts
Showing posts with label Chicken soup. Show all posts

May 18, 2009

Mấy mẩu chuyện lụm được từ Message của P

Photobucket

A boy and a girl were playing together. The boy had a collection of marbles. The girl had some sweets with her.
The boy told the girl that he will give her all his marbles in exchange for her sweets. The girl agreed. The boy kept the biggest and the most beautiful marble aside and gave the rest to the girl. The girl gave him all her sweets as she had promised.
That night, the girl slept peacefully. But the boy couldn’t sleep as he kept wondering if the girl had hidden some sweets from him the way he had hidden his best marble.

MORAL OF THE STORY
If you don’t give your hundred percent in a relationship, you’ll always keep doubting if the other person has given his/her hundred percent...
This is applicable for any relationship like love, employer-employee relationship etc., Give your hundred percent to everything you do and sleep peacefully.

Giá trị những dấu chấm câu

Có một người chẳng may đánh mất dấu phẩy. Anh ta trở nên sợ những câu phức tạp và chỉ tìm những câu đơn giản. Đằng sau những câu đơn giản là những ý nghĩ đơn giản.
Sau đó, không may, anh ta lại làm mất dấu chấm than. Anh bắt đầu nói khe khẽ, đều đều, không ngữ điệu. Anh không cảm thán, không xuýt xoa. Không gì có thể làm anh ta sung sường mừng rỡ hay phẫn nộ nữa cả. Đằng sau đó là sự thờ ơ đối với mọi chuyện.
Kế đó, anh ta đánh mất dấu chấm hỏi và chẳng bao giờ hỏi ai điều gì nữa. Mọi sự kiện xảy ra ở đâu, dù trong vũ trụ hay trên mặt đất hay ngay trong nhà mình mà anh ta không biết, anh ta đánh mất khả năng học hỏi. Đằng sau đó là sự thiếu quan tâm với mọi điều.
Một vài tháng sau, anh ta đánh mất dấu hai chấm. Từ đó, anh ta không liệt kê được, không còn giải thích được hành vi của mình nữa. Anh ta đổ lỗi cho tất cả trừ chính mình.
Cứ mất dần các dấu, cuối cùng, anh ta chỉ còn lại dấu ngoặc kép mà thôi. Anh ta không phát biểu được một ý kiến nào của riêng mình nữa, lúc nào cũng chỉ trích dẫn lời của người khác. Thế là anh ta hoàn toàn quên mất cách tư duy.
Cứ như vậy, anh ta đi đến dấu chấm hết.

Thiếu những dấu chấm câu trong một bài văn, có thể bạn chỉ bị điểm thấp vì bài văn của bạn mất ý nghĩa, nhưng mất những dấu chấm câu trong cuộc đời, tuy không ai chấm điểm nhưng cuộc đời bạn cũng mất ý nghĩa như vậy.
Hy vọng mọi người không bao giờ đánh mất những dấu chấm câu trong cuộc đời của mỗi người . Hãy cố gắng trân trọng những gì mà cuộc sống đã đem lại cho chúng ta .
Sưu tầm

May 17, 2009

Tôi học được rằng...

Tôi học được rằng:
Có những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả đời.

Tôi học được rằng:
Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ.

Tôi học được rằng:
Đã là bạn thân, dù không làm gì cả, ta vẫn có những phút giây tuyệt vời khi bên nhau.

Tôi học được rằng:
Tình bạn chân thành sẽ mãi lớn lên dù cho có cách xa ngàn dặm, và tình yêu đích thực cũng thế đấy.

Tôi học được rằng:
Chỉ vì ai đó không yêu ta theo cái cách mà ta mong muốn, điều đó không có nghĩa là họ không yêu ta hết lòng. Đối với một người bạn tốt, sẽ chẳng có vấn đề gì nếu chẳng may họ làm tổn thương ta, và hãy biết tha thứ cho họ vì điều đó.

Tôi học được rằng:
Sẽ không đủ nếu ta chỉ biết tha thứ cho người khác. Đôi khi cũng phải học cách tha thứ cho chính mình.

Tôi học được rằng:
Bất kể con tim ta có tan vỡ, cuộc sống cũng sẽ chẳng dừng lại, và vẫn vô tình như không biết đến tổn thương của ta.

Tôi học được rằng:
Cuộc đời ta có thể bị đổi thay tại một khoảnh khắc nào đó bởi một người thậm chí ta không quen biết.

Tôi học được rằng:
Ngay cả khi trắng tay, ta vẫn có thể thấy được mình thật giàu có để giúp đỡ mỗi khi bạn bè cần đến.

Tôi học được rằng:
Người mà ta rất quan tâm, thậm chí cả cuộc đời thì lại có thể rời xa ta rất sớm. Người mà ta nghĩ sẽ vùi ta xuống đất đen khi hoạn nạn, nhưng chính họ lại là người nâng ta dậy khi ta vấp ngã.

Tôi học được rằng:
Khi không vui, ta được quyền giận dỗi, nhưng lại chẳng được phép tàn bạo và hung ác.

Tôi học được rằng:
Trên đời này, không phải ai cũng tốt và tử tế với ta, cho dù ta không động chạm đến họ. Cách tốt nhất là đừng nên để ý đến những kẻ muốn chứng kiến ta gục ngã . Hãy sống vì những người yêu quý ta.

Tôi học được rằng:
Để "thành nhân", thành người mà ta mong muốn, phải mất thời gian rất dài.

Tôi học được rằng:
Hãy chịu trách nhiệm về những gì ta làm dù điều đó có làm lòng ta nát tan.

Tôi học được rằng:
Nếu ta không làm chủ được hành vi của mình, nó sẽ điều khiển lại ta.

Tôi học được rằng:
Người trưởng thành có nhiều điều phải suy nghĩ với những kinh nghiệm đã qua, và có được những bài học rút ra từ đó, và không bao giờ quan tâm nhiều đến việc mình đã tổ chức bao nhiêu lần sinh nhật.

Tôi học được rằng:
Hoàn cảnh sống có ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách của chúng ta, nên hãy ý thức về điều đó.

Tôi cũng học được rằng:
Chiếc áo không bao giờ có thể làm nên thầy tu. Ta không nên quá háo hức để khám phá bí mật vì nó có thể làm thay đổi cuộc đời ta mãi mãi. Dù hai người cùng nhìn vào một vật nhưng họ lại có thể thấy những điểm khác biệt rất lớn...

Sưu tầm

Khi trẻ con học



Khi trẻ con học được rằng hạnh phúc không đến từ những gì một người đang có, mà từ chỗ người ấy là ai.

Khi trẻ con học được rằng cho đi và tha thứ thì cao quý hơn là chỉ biết nhận lấy và nuôi mãi oán thù.

Khi trẻ con học được rằng nỗi thống khổ sẽ không dịu đi nếu chỉ ngồi than thân trách phận, mà phải vượt qua bằng ý chí kiên cường xuất phát từ sức mạnh nội tâm.

Khi trẻ con học được rằng chúng không thể chế ngự được thế giới xung quanh, nhưng chúng hoàn toàn có thể làm chủ được cuộc sống của chính mình.
Khi trẻ con học được rằng cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu chúng biết đặt tình bạn lên trên cái tôi ích kỷ, biết khiêm tốn thay cho tự mãn, biết lắng nghe thay vì chỉ ban phát lời khuyên.

Khi trẻ con học được rằng không nên ghét bỏ một người chỉ vì lo sợ khi thấy họ khác mình, trái lại phải biết sợ hãi lòng căm ghét đó…

Khi trẻ con học được rằng niềm vui nằm trong việc có được sức mạnh chân chính để nâng người khác dậy, chứ không phải ở sức mạnh giả tạo để hạ người khác xuống.

Khi trẻ con học được rằng những lời khen tặng chỉ là những lời phỉnh nịnh vô nghĩa nếu không phản ánh đúng năng lực của chính mình.

Khi trẻ con học được rằng giá trị của cuộc sống không phải được đo bằng những năm tháng lo tích cóp tài sản, mà bằng những phút giây quên đi hạnh phúc cá nhân để chia sẻ niềm tin, khơi nguồn hy vọng, lau khô nước mắt và xoa dịu những nỗi đau.

Khi trẻ con học được rằng vẻ đẹp của một người không thể được nhận biết bằng mắt mà bằng cả trái tim, và dù thời gian cùng nỗi khổ có thể tàn phá hình hài thì chúng cũng đồng thời làm tăng giá trị và nhân cách của con người.

Khi trẻ con học được rằng không nên xét nét người khác, rằng mọi người đều có quyền hưởng hạnh phúc dù họ tốt hay xấu, vì suy cho cùng việc họ trở nên tốt hay xấu chính là tuỳ thuộc vào việc họ được người xung quanh giúp đỡ hay chỉ gây cho họ những thương tổn…

Khi trẻ con học được rằng mỗi con người đều được Thượng đế ban cho một món quà riêng biệt, và cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi mỗi con người biết chia sẻ món quà ấy với những người xung quanh.

Khi trẻ con học được tất cả những điều trên và xem đó là nghệ thuật sống, chúng không còn là trẻ con nữa – chúng trở thành niềm hạnh phúc cho tất cả mọi người và xứng đáng là mẫu mực cho toàn nhân loại…

May 16, 2009

Định nghĩa từ FAMILY









Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”,
tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà. “Tránh xa chỗ khác” - tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.

Khi đã lên giường tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh nữa. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.

Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quỳ xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.

Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?

FAMILY = Father And Mother, I Love You!
(Gia đình = Ba và mẹ, con yêu ba mẹ)

May 14, 2009

Chiếc mặt nạ


Khi trái tim ta biết yêu thương và nghĩ đến người khác, thì dù sống với chiếc mặt nạ không làm mình vui, song nếu nó đánh đổi được nụ cười của những người ta yêu thương, ta sẽ chấp nhận không sống thật với cảm xúc của mình.

Cuộc sống còn nhiều điều tươi đẹp có thể bạn chưa cảm nhận hết...

Ngày còn bé, khi bị té ngã, bạn bè nắt nạt, gia đình xào xáo, bạn buồn và khóc. Cô phát bài kiểm tra, được điểm tối đa, bạn vui mừng, reo hò ầm ĩ. Đó là khoảng thời gian bạn sống rất thật với chính mình, đúng thế không? Buồn thì khóc, vui thì cười, không phải che giấu.

Nhưng rồi càng lớn, càng biết suy nghĩ và nhận thức xa hơn, không lạ gì mấy khi bạn nói rằng bạn gặp nhiều mặt nạ hơn.

Người ta nói rằng, sống với mặt nạ, ta chẳng vui vẻ gì. Nhưng điều quan trọng là, khi trái tim ta biết yêu thương và nghĩ đến người khác, thì dù sống với chiếc mặt nạ không làm mình vui, song nếu nó đánh đổi được nụ cười của những người ta yêu thương, ta sẽ chấp nhận không sống thật với cảm xúc của mình.

Tại sao những lúc đau khổ, phải nói cho cả thế giới biết là mình đang buồn? Có quá ồn ào lắm không? Ta đang sống bên mọi người, sống vì mọi người, sao lại chỉ chú ý đến cảm xúc của mình là chính?

Hiện tại đây, tôi mất phương hướng, không biết cái mình đang nghiên cứu ứng dụng được đến đâu, nhưng rồi tôi lại không tỏ ra ủ rũ và khóc lóc khi nói chuyện với mọi người, vì không muốn khiến người ta lo lắng. Tôi khoác lên mình chiếc mặt nạ mạnh mẽ, để làm chỗ dựa cho những đứa em, người luôn tin tưởng và tự hào về chị của nó.

Lúc còn đi học, cô phát bài kiểm tra chung môn văn, điểm tôi cao nhất lớp. Tôi rất vui và hãnh diện. Nhưng rồi tôi lại giấu cảm xúc ấy, không reo hò ầm ĩ, không cầm bài đi khoe khắp
lớp. Tôi khoác lên chiếc mặt nạ lạnh lùng và điềm tĩnh, khi thấy con bạn ngồi cạnh mình dưới điểm trung bình. Tôi biết, nếu lúc đó tôi quá ồn ào, tôi sẽ khiến bạn mình rơi vào tình trạng tủi thân và mặc cảm.

Vì cuộc sống là thế bạn ạ, ta phải gượng cười để đứng dậy, vì bạn bè cần ta. Ta phải để tâm đến cảm xúc của người khác nhiều hơn. Nhiều lúc trái tim khóc nhưng nụ cười lại không tắt trên khuôn mặt. Đó không phải là sự giả dối, đó là khi bạn đặt người khác lên trước bản thân mình. Bạn tin đi, sống vì mọi người, bạn sẽ vơi bớt phần nào nỗi đau của chính mình.

Nếu bạn cứ ngồi đó than vãn ầm ĩ cho cả thế giới biết, thì bạn sẽ còn đau buồn hoài. Nhưng nếu bạn có ý định đứng dậy, sẽ có người nâng đỡ bạn, người thấy được trái tim bạn đang khóc dù bạn không nói ra, một người đặc biệt nào đó...

Người sẽ thấy nụ cười kia chỉ là gượng gạo, người hiểu được tâm trạng của bạn, một người đã đặt bạn lên trước cả bản thân mình.

Tôi sẽ ngừng than vãn




Nếu bạn có ăn điểm tâm sáng nay, đang có áo quần đầy đủ để mặc, có công việc để làm và một mái nhà để nghỉ đêm nay - bạn có biết là bạn may mắn hơn 75% dân số trên thế giới này không?

Nếu bạn có chút tiền lẻ trong ví, có chút tiền để dành trong ngân hàng, thì bạn thuộc vào 8% những người giàu nhất trên thế giới rồi đó.

Nếu sáng nay bạn thức dậy và cảm thất khoẻ khoắn, thì bạn may mắn hơn một triệu người khác vì những người này sẽ không thể sống qua nổi cuối tuần này.

Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn của tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.

Nếu bố mẹ bạn còn sống và còn hạnh phúc bên nhau thì so với hàng tỷ người trên thế giới, trường hợp của bạn thật là hiếm hoi.

Và cuối cùng nếu bạn đọc được những dòng chữ này thì bạn thật sung sướng hơn hai tỷ người khác trên thế giới, vì họ suốt đời không biết đọc hoặc chẳng bao giờ được đọc bất cứ thứ gì cả.

Hãy nâng niu những gì bạn đang có, bởi vì rất nhiều người đang thèm muốn được may mắn như bạn.

Hãy biết bằng lòng với những gì mình đang có, mỗi con người là một hoàn cảnh, một số phận để tạo nên xã hội này. Chúng ta nên biết đâu là giới hạn cho cuộc đời của mình mặc dù cạnh tranh là động lực của sự phát triển .Chúng ta nên suy nghĩ mình đã may mắn có mặt trong cuộc đời này chứ không phải là những thứ vật chất hay tinh thần.Đau khổ , hạnh phúc là may mắn của tạo hóa đã cho chúng ta khi sự xuất hiện của chúng ta là một và chỉ một.

Mar 19, 2009

Hãy im lặng và lắng nghe!

Lắng nghe một cách chủ động sẽ giúp bạn có một kho tàng những ý kiến mới mẻ. Học cách đón nhận và sử dụng các quan điểm của người khác là kiểu thành công một cách khôn ngoan.

Mở ra các cuộc thảo luận có mục đích

Mọi người sẽ cởi mở nhiều khi họ hiểu rằng họ biết được mình có thể đóng góp vào cuộc thảo luận. Khi gặp gỡ mọi người, bạn hãy giúp họ tham gia tích cực hơn vào cuộc thảo luận bằng việc nói rõ các mục đích của nó.

Hãy để mọi người biết rằng bạn không có tất cả các câu trả lời và thật sự hoan nghênh các ý kiến. Điều này thể hiện sự tin tưởng và tạo dựng một nền tảng vững chắc cho hoạt động trao đổi ý kiến có giá trị.

Nói ít, học hỏi nhiều

Như những người dám nghĩ dám làm, chúng ta có xu hướng mong muốn bộc lộ tất cả những kiến thức và cảm xúc của mình. Để trở thành một người giao tiếp hiệu quả, chúng ta phải đảo chiều dòng thông tin dữ liệu đó và để thông tin đến với chúng ta.

Hãy sẵn sàng đón nhận mọi quan điểm của người khác. Không những thu được các hiểu biết mới, bạn còn gián tiếp tăng giá trị cho những đóng góp của mọi người xung quanh.

Chú ý những gợi ý

Những lợi ích bạn có được từ sự kiên nhẫn sẽ có giá trị lớn hơn nhiều so với bất kỳ một sự thoả mãn nào mà bạn có thể nhận được từ việc nói ra ý kiến của mình. Đừng vạch ra những gì bạn sẽ nói tiếp theo trong khi cuộc thảo luận đang diễn ra. Bạn sẽ không chỉ bỏ qua những gợi ý quan trọng mà còn vô tình thể hiện rằng câu trả lời của bạn quan trọng hơn thông điệp của người khác.

Gắn bó với chủ đề thảo luận

Một điều dễ hiểu là người nghe cần có thời gian để hấp thụ các thông tin được đưa ra cho họ. Những thông điệp quan trọng sẽ dễ bị lấn ướt, làm lu mờ bởi những chủ đề mới được đề cập nhanh chóng sau đó. Bạn hãy đưa ra những bình luận hay các câu chuyện cá nhân có liên quan trực tiếp tới chủ đề đã được thảo luận. Sau đó im lặng và lắng nghe phản hồi. Để tối đa hóa sự hiểu biết của bạn, hãy dành cho mọi người cơ hội được bày tỏ ý kiến của họ.

Biết bỏ qua cảm xúc riêng khi theo đuổi thông tin

Rào cản lớn nhất đối với việc lắng nghe là những mối bận tâm riêng. Dù tâm trạng của bạn bị tác động bởi bệnh tật hay cuộc tranh luận gần đây, việc để trí óc “lang thang” sẽ khiến bạn không thể tập trung lắng nghe và tiếp thu kiến thức. Hãy tập nhìn người khác vào mắt họ. Điều này giúp bạn tập trung và khiến người nói gắn chặt với cuộc thảo luận.

Mar 14, 2009

DOIT- Một trình tự đơn giản để sáng tạo

Các kỹ thuật đã nêu trong các chương truớc tập trung trên các khiá cạnh đặc biệt cuả tư duy sáng tạo. DOIT sẽ “gói ghém” chúng lại với nhau, và dẫn ra các phương pháp về sự xác nghiã và đánh giá cuả vấn đề. DOIT giúp bạn tìm ra kỹ thuật sáng tạo nào là tốt nhất.

Chữ DOIT là chữ viết tắt bao gồm:

D - Define Problem (Xác định vấn đề)
O - Open Mind and Apply Creative Techniques (Cởi Mở Ý Tưởng và Áp Dụng Các Kỹ Thuật Sáng Tạo)
I - Identify the best Solution (Xác Định lời giải hay nhất)
T- Transform (Chuyển Bước)

Lịch sử cuả Phương Pháp:

Kĩ thuật này đã được mô tả trong quyển “The Art of Creative Thinking” (tạm dịch Nghệ Thuật Tư Duy Sáng Tạo) cuả Robert W. Olson năm 1980.

Cách tiến hành

1. Xác Định Vấn Đề
- Phần này tập trung vào phân tích vấn đề để đoan chắc rằng vấn đề được đặt ra là đúng.

Những bước sau đây sẽ giúp bạn khẳng định nó:

Kiểm lại rằng bạn nắm vững vấn đề, không chỉ thấy dấu hiệu cuả nó. Hãy hỏi lập đi lập lại rằng tại sao vấn đề tồn tại, cho tới khi nào bạn nhận ra cội rể cuả vấn đề.

Đặt câu hỏi tại sao vấn đề nảy sinh. Điều này có thể dẫn tới mệnh đề tổng quát hơn cuả vấn đề.

Hãy nắm rõ các giới hạn, biên giới cuả vấn đề. Rút ra từ các đối tượng cái gì bạn muốn đạt tới và cái gì ràng buộc những hoạt động/thao tác cuả bạn.

Ghi xuống các mụch đích, các đối tượng và/hoặc các tiêu chuẩn mà một lời giải cuả vấn đề phải thoả mãn. Sau đó hãy “kéo dãn” mỗi mục đích, mỗi đối tượng và tiêu chuẩn ra và viết xuống tất cả những ý tưởng mà nó có thể được “để mắt tới”.

Khi mà vấn đề tưỏng chừng rất lớn, thì hãy chia nhỏ hay bẽ gãy nó ra thành nhiều phần. Tiếp tục như vậy cho tới khi tất cả các phần chia ra đều có thể giải đoán được trong đúng phạm vi cuả nó, hay là phải xác định một cách chính xác những vùng nào cần nghiên cứu để tìm ra. (* xem thêm về kỹ thuật đào bới 1 vấn đề)

Tổng kết vấn đề trong một dạng càng ngắn gọn súc tích càng tốt. tác giả cho rằng cách tốt nhất để làm việc này là viết xuống một số mệnh đề mô tả vấn đề bằng hai từ và lựa chọn mệnh đề nào rõ nhất.

2. Cởi Mở Ý Tưởng và Áp Dụng Các Kỹ Thuật Sáng Tạo

Một khi đã nắm rõ vấn đề muốn giải quyết, bạn đã có đủ diều kiện để bắt đầu đề ra các lời giải khả dĩ. Hãy chấp nhận tất cả những ý tưởng hay nảy sinh trong óc.

Ở giai đoạn này chúng ta không cần đánh giá về các ý tưởng được đưa ra (cởi mở ý tưởng). Thay vào đó, hãy cố đưa ra càng nhiều càng tốt các ý kiến có thể dùng. Ngay cả những ý tồi có thể làm ngòi nổ cho các ý tốt về sau.

Kích thích những ý mới bằng cách “lôi ra” (một cách bắt buộc) những sư tương đồng, tương tự giữa vấn đề đang suy nghĩ với những vấn đề khác tưởng chừng không hề có một liên hệ nào với nhau.

Chẳng hạn như (dùng phương pháp Thâu Nhập ngẫu nhiên):

1- Viết xuống tên cuả các đối tương vật chất, hình ảnh, thưc vật, hay động vật.

2- Lập danh sách chi tiết các đặc tính cuả nó.

3- Sử dụng danh sách này để làm mồi kích thích trực giác nảy sinh các ý mới cho việc giải quyết vấn đề.

Bạn có thể dùng đến tất cả các phương pháp tư duy đã đề cập trước đây để tìm tất cả các ý có thể là lời giải đúng cho vấn đề. Mỗi phương pháp sẽ cho ta những điểm mạnh và những điều lợi ích.

Hãy hỏi nhiều người có nền tảng học vấn, có hiểu biết, và có mức độ thông minh khác nhau cho ý kiến về các lời giải. Trong khi đưa ra các lời giải, hãy nhớ cho rằng mỗi cá nhân khác nhau sẽ có một cách tiếp cận khác nhau và cái nhìn khác nhau về cùng 1 vấn đề, và gần như chắc chắn rằng các ý kiến dị biệt đó sẽ góp phần vào quá trình chung

3. Xác Định Lời Giải Hay Nhất

- Chỉ có trong bước này bạn mới lựa ra ý tưởng hay nhất trong các ý đã nêu ra. Thường thì ý tưởng tốt nhất được nhận ra một các hiển nhiên.

Nhưng nhiều lúc, một cách có giá trị là kiểm nghiệm và phát triển chi tiết hơn nhũng ý kiến đã đề ra trước khi lưạ chọn ý nào hay hơn.

- Khi lựa chọn lời giải phải luôn bám sát vào các mục đích cuả bạn. Việc quyết định sẽ trở nên dể dàng khi mà bạn hiểu rõ các mục đích này.

-Ghi ra tất cả những “mặt trái” hay yếu điểm cuả ý kiến cuả bạn. Hãy thật sự nghiêm khắc! Cố gắng để làm tốt lên (mỹ hoá) các mặt xấu này. Sau đó hãy điều chỉnh lời giải để giảm các khiá cạnh yếu kém trên.

- Hãy nhấn mạnh các hậu quả tiềm tàng - xấu nhất cũng như tốt nhất có thể xảy đến khi thực thi lời giải cuả bạn. Điều chỉnh lại lời giải để giảm nhẹ hết sức hậu quả xấu và tăng cường tối đa những ảnh hưởng tích cực. Tiến hành “Chuyển Bước” nếu bạn có đủ sức.

4. Chuyển Bước

- Sau khi xác định và đưa ra lời giải cho vấn đề, thì bước cuối cùng là thực hiện lời giải. Biến lời giải thành hành động. Bước này không chỉ bao gồm sự phát triển sản phẩm bền vững cuả các ý kiến cuả bạn mà còn bao gồm cả các mặt khác (như là thị trường và giao thương nêu vấn đề có liên quan đến sản xuất). Điều này có thể cần nhiều thì giờ và công sức.

- Một lời nhắc nhở khá quan trọng: Khi mà thì giờ cho phép, hãy lợi dụng tìm hiểu thêm những quá trình nghiên cứu và những dự định khác xem các ý kiến nào đã được thử nghiệm.

- Có rất nhiều nhà sáng tạo thất bại trong giai đoạn này. Họ sẽ có nhiều vui sướng để sáng chế ra nhiều sản phẩm và dịch vụ mới là những thứ có thể đi trước thị trường hiện tại trong nhiều năm. Họ lại thất bại để phát triển chúng và đành bó tay ngắm nhìn những người khác hưởng lợi trên những ý tưởng sáng tạo này trong rất nhiều năm (như trường hợp cuả người sáng lập ra thương hiệu Mc Donald, Penicillin người tìm ra chất kháng sinh đầu tiên, máy chụp ảnh…)

Võ Quang Nhân và Trần Thế Vỹ (Theo Vietsciences.free.fr)

Mar 9, 2009

Bức Tranh

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi.

Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.

Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.

Mar 7, 2009

Những người bạn cần nhớ đến trong cuộc đời



1. Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa.

2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ.

3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn.

4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp bạn hiểu thêm về tình yêu.

5. Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.

6. Gặp người đã từng phản bội bạn: Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này.

7. Gặp người bạn đã từng yêu: Nên chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ hạnh phúc đó sao?

8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ phận sắc màu trong cuộc sống phong phú và đa dạng của bạn.

9. Gặp người đã từng hiểu lầm bạn: Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi.

10. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn, vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.

Mar 2, 2009

Fallen Angels


今の時代、みな何かに追い立てられている。
まるで、振り返ることが怖いように。
でも、迷ったときは、たち止って欲しい。
その時にしか、気づけないことがあるから。
そして、また、ゆっくり歩き出せばいい。

Con người mù quáng theo đuổi một thứ gì đó vì không dám nhìn lại phía sau.
Nhưng khi thất bại, hãy dừng lại nghỉ ngơi.
Vì chỉ khi đó họ mới nhận ra những gì trước đây mình đã bỏ qua.
Rồi sau đó, thêm một lần nữa, tiến về phía trước.
(Trích từ phim Những thiên thần gãy cánh - Time)

Feb 27, 2009

Cafe muối



Nhân tiện viết về cafe, có một mẩu chuyện rất cảm động nằm trong quyển "Những hạt giống tâm hồn".

Cafe muối

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý.

Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:
- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!

Mọi người xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai! Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.

Cô gái tò mò:
- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?

- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển – Chàng trai giải thích – Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.

Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...

Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.

Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì công chúa đã tìm được hoàng tử, và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.

Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai – nay đã là chồng cô – một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích
như vậy. Suốt 50 năm, kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.

Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:

Gửi vợ của anh,

Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất – về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường, nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.

Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ
ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì anh đã phải uống cả.
Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có thể được
em, và anh sẽ uống cà phê muối suốt cả cuộc đời.

Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.

Nếu bạn hỏi người vợ rằng: Cà phê muối vị thế nào?, chắc chắn bà sẽ trả lời: Ngọt lắm.

Feb 26, 2009

NHỮNG NGƯỜI BẠN MÃI MÃI



Miễn là chúng ta có ký ức... thì ngày hôm qua vẫn còn tồn tại.

Miễn là chúng ta còn hi vọng... thì ngày mai vẫn chờ đợi.

Nếu chúng ta có tình bạn... thì không có ngày nào là lãng phí.

Có vài điều mà chúng ta không bao giờ muốn mất đi.

Có những người mà chúng ta muốn để lại phía sau.

Nhiều người sẽ bước vào và bước ra khỏi cuộc đời chúng ta nhưng chỉ có những người bạn thật sự mới để lại dấu chân trong tim mình.

-Một người bình thường sẽ nói:"Xin chào!"

-Một người bạn thân sẽ thêm câu:"Bạn khỏe không?"

-Một người bạn thật sẽ hỏi thêm:"Mình có thể giúp gì không?"


Công thức của tình bạn là: M
ột muỗng của sự chia sẻ, hai muỗng của sự quan tâm, một muỗng cho sự tha thứ. Trộn tất cả những thứ này lại với nhau sẽ tạo nên những người bạn mãi mãi!

Chúc các bạn tìm được người bạn mãi mãi!

Feb 25, 2009

Chọn và không chọn








Đừng chọn vẻ bề ngoài, vì bạn ko biết bên trong cái bề ngoài đó là gì!

Đừng chọn vật chất vì bạn ko biết bao giờ thì nó mất đi!;

Đừng chọn lời nói, vì bạn ko thể biết nó chính xác tới đâu!...

Hãy chọn hành động, bởi nó chứng minh cho suy nghĩ!

Hãy chọn ý chí, vì nó quyết định tương lai!

Hãy chọn nụ cười, vì chỉ có nụ cười mới hàn gắn con người, kết nối tình bạn - tình yêu, là niềm hạnh phúc cho cả một cuộc đời!...

Gửi lời chúc an lành cho thứ 2, may mắn cho thứ 3, nụ cười cho thứ 4, vui vẻ cho thứ 5, thành công cho thứ 6, tình yêu cho thứ 7.

Feb 14, 2009

Bên ly cafe, cuộc sống nói gì



Cuộc sống cũng giống như 1 ly café. Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên… nhấp 1 ngụm… và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đã cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và dính ở đáy.

Có một số nguyên tắc cơ bản về việc uống café – Thứ nhất, đó là “Đừng nên hâm nóng lại café. Bởi nếu hâm nóng lại thì café sẽ mất hết mùi vị và gây ra vị đắng. Uống không ngon và sẽ có mùi khét.”


Cuộc sống có lẽ cũng như vậy. Việc hâm nóng lại café cũng như việc suy nghĩ quá nhiều về quá khứ. Nhiều người đang sống trong hôm nay nhưng đầu óc thì vẫn luông trông ngóng về những thứ đã qua. Họ nuối tiếc, họ nhìn mãi về một mối tình đã xa hoặc nhớ nhung về một người nào đó mà quên mất đi rằng - những việc đó chỉ mang lại sự buồn chán và khó chịu thậm chí là gây ra sự đớn đau cho chính họ mà thôi. Quá khứ là những thứ qua rồi, đừng nên khơi nhắc lại mà hãy sống với thực tại thì hay hơn…

“Hãy bảo đảm café bạn uống cần phải luôn tươi mới. Hãy uống ngay khi
pha xong bởi café chỉ nên giữ ấm khoảng 15 phút trên bếp trước khi hương vị của nó trở thành khó chịu. Thưởng thức ngụm café đầu tiên với cảm giác sảng khoái, tuyệt vời…”


Tại sao không bắt đầu lại mọi thứ trong hôm nay khi mà thực tại là cơ hội của sự đổi mới? Hãy nắm bắt nó khi cơ hội vẫn còn. Không nên lãng phí thời gian mà hơn hết là hãy biết sử dụng nó để mọi thứ trở nên có ích hơn… Thay đổi mình, thay đổi khẩu vị, thay đổi một ly café và thưởng thức một mùi vị mới. Điều đó cũng nên lắm chứ khi mà mùi vị cũ - đã trở nên nhạt nhẽo đi nhiều rồi…

“Hãy rang café đúng cách. Nếu xay quá nhuyễn café sẽ trở nên quá đắng. Nếu xay quá thô café sẽ chỉ là nước loãng…”

Về nguyên tắc này cũng giống như việc đòi hỏi về sự quan tâm, săn sóc trong tình yêu vậy. Nó nhắc nhở ta nên biết cân nhắc và trân trọng với những gì mình đang có. Sự quan tâm quá mức đôi khi sẽ không đem lại một kết quả như ý mà thậm chí còn làm hư hỏng một tình yêu. Nhưng ngược lại, nếu thiếu vắng đi sự săn sóc, hay vì quá vô tâm và hời hợt thì tình cảm cũng sẽ trở nên khô khan và nhạt nhẽo. Mất dần đi vị ngọt rồi sớm muộn cũng trở thành thứ nước loãng mà thôi.



“Đừng cố sử dụng lại bã café – vì nó chỉ còn là vị đắng và sẽ có mùi khét khi pha.”


Nên dứt khoát trong việc tình cảm. Đừng nên cố gắng vớt vát với những thứ đã không thuộc về mình. Việc đừng sử dụng lại bã café cũng như việc không nên tìm gặp lại người yêu cũ. Sẽ chẳng thể đi đến một điều gì khi mà ta đứng này mà vẫn trông núi nọ. Tập trung và trân trọng với những gì mình đang có. Điều đó mới có thể tạo nên một hương vị café thực sự cũng như là một điều cốt yếu để tạo dựng một hạnh phúc cho bản thân.

Lời kết:
Để có được một ly café ngon - người pha đòi hỏi phải có một
kiến thức rộng rãi. Để có một tình yêu thật sự đẹp, không thể không đòi hỏi những sự vun vén của cả hai. Yêu như thế nào, cư xử và cách quan
tâm ra sao, bên ly café cuộc sống đã nói lên rất nhiều. Thôi thì hãy để một sáng đẹp trời, qua nhà đón người mà mình yêu mến. Nhẹ nhàng ăn sáng, rồi nhẹ nhàng thưởng thức một ly café thật đậm đà và tươi mới. Không mùi khét, không vị đắng và chẳng còn loãng nhạt… Từ từ uống, từ từ tìm thưởng thức và từ từ tìm hiểu một Triết lý café…

May 13, 2007

Bỗng chốc


Bỗng chốc, bạn nhận ra rằng, có một sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ chặt một bàn tay với việc trói buộc một tâm hồn..
..rằng tình yêu không luôn là diểm tựa và chung sống không dồng nghĩa với sum vầy...
....rằng nụ hôn không phải là khế ước và những món quà không phải bao giờ cũng là những lời hứa chân thành...
....rằng có nhiều ngày nắng cũng mang đến những nỗi buồn không kém những ngày mưa....
Và bạn học được cách ngẩng cao đầu chấp nhận thất bại, điềm tĩnh như một người lớn chứ không khóc lóc như một đứa bé...
Và bạn bắt tay vào việc ngay hôm nay chứ không trông chờ vào những dự án viển vông của ngày mai...
Và bạn tự trồng hoa trong vườn nhà để tô đẹp cuộc sống, không trông chờ ngươi khác mang hoa đến...
Và bạn nhận rằng bạn có thể chịu được... rằng bạn thật sự mạnh mẽ ...rằng cuộc sống đáng yêu hơn bạn tưởng...
(Sưu tầm)

Cái này chôm được từ blog của thằng bạn. Tự nhiên thấy mình cần 1 điểm tựa để tiếp tục ngẩng cao đầu mà sống. Dạo này ít khi mình nở nụ cười tươi thật sự, thật không giống mình thường ngày tí nào. A, a, a....

Apr 15, 2006

Đừng đợi

Photobucket
Đừng để nhìn thấy một nụ cười rồi mới mỉm cười lại...
Đừng để đến khi được yêu thương rồi mới yêu thương lại...
Đừng đợi đến khi cô đơn rồi mới nhận thấy giá trị của tình nhân ái...
Đừng đợi có một công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm việc...
Đừng đợi đến khi có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút...
Đừng đợi đến khi vấp ngã rồi mới nhận thấy giá trị những lời khuyên...
Đừng đợi đến khi có nhiều thời gian rồi mới rèn luyện bản thân...
Đừng đợi đến khi làm người khác buồn lòng rồi mới nói lời xin lỗi...
ĐỪNG ĐỢI...
VÌ BẠN KHÔNG THỂ BIẾT MÌNH SẼ PHẢI ĐỢI ĐẾN BAO GIỜ!!!

"Việc hôm nay chớ để ngày mai"