Showing posts with label Music. Show all posts
Showing posts with label Music. Show all posts

Mar 29, 2009

Eine kleine Nachtmusik

Serenade (khúc nhạc chiều) có thể là một bản tình ca dành tặng cho một cá nhân, được biểu diễn dưới cửa sổ vào lúc chiều tối, đối lập với thể loại aubade (khúc nhạc sớm). Nhưng loại serenade quan trọng nhất và thịnh hành nhất trong lịch sử âm nhạc là một tác phẩm viết cho hòa tấu khí nhạc quy mô lớn gồm nhiều chương, gần giống với các thể loại divertimento và cassation.
So với các thể loại tác phẩm nhiều chương viết cho hòa tấu lớn khác (giao hưởng chẳng hạn), serenade thường có tính chất nhẹ nhàng, thanh thoát hơn. Khi soạn serenade, nhà soạn nhạc coi trọng tính chất du dương hơn là việc phát triển chủ đề hay sức mạnh kịch tính.
Những serenade nổi tiếng nhất ra đời trong thế kỉ 18 chắc chắn là những serenade của Wolfgang Amadeus Mozart. Và trong số đó, bản Eine kleine Nachtmusik là một tác phẩm vô cùng quen thuộc đối với những người yêu nhạc Mozart nói riêng và nhạc cổ điển nói chung.
Serenade No. 13 cho đàn dây giọng Son trưởng K. 525, hay còn gọi là Eine kleine Nachtmusik được Mozart sáng tác tại Vienna vào năm 1787, cùng thời kỳ soạn opera Don Giovanni. Cái tên tiếng Đức “Eine kleine Nachtmusik” do chính Mozart đặt và có nghĩa là “một serenade nhỏ”.
So với các serenade trước đó của Mozart (soạn trong những năm ông ở Salzburg), Eine kleine Nachtmusik cần ít nhạc công hơn. Tác phẩm được viết cho một dàn nhạc thính phòng nhỏ gồm 2 violon, viola, cello và contrabass. Tuy nhiên ngày nay khi biểu diễn serenade này, người ta thường huy động nhiều nhạc công hơn cho mỗi bè nhạc cụ.

Chúng ta không biết chính xác Mozart soạn bản serenade này nhân sự kiện lễ lạt cụ thể nào. Có người cho rằng ông đã dùng cái hoa mĩ, tao nhã và hoàn hảo về hình thức của Eine kleine Nachtmusik như một cách hóa giải cho cái sáo rỗng và vụng về có chủ ý của tác phẩm Ein musikalischer Spass (Một trò đùa âm nhạc) K. 522 mà ông soạn 6 tuần trước đó.
Còn nhà âm nhạc học Alfred Einstein thì quả quyết rằng Mozart viết bản serenade này để đáp ứng một nhu cầu nội tâm. Nếu đúng thế thì đây là một điều hiếm thấy ở Mozart, một nhà soạn nhạc chẳng mấy khi sáng tác serenade mà không có một mục đích hay sự thúc đẩy nào đó từ bên ngoài, chẳng hạn như vấn đề tài chính.
Ban đầu Eine kleine Nachtmusik có 5 chương nhạc nhưng chương thứ 2 (một khúc minuet) về sau đã bị loại bỏ và tác phẩm còn 4 chương:





"Eine kleine Nachtmusik", Serenade in G Major, K. 525: I. Allegro - Academy of St. Martin in the Fields & Sir Neville Marriner





"Eine kleine Nachtmusik", Serenade in G Major, K. 525: II. Romanze - Academy of St. Martin in the Fields & Sir Neville Marriner





"Eine kleine Nachtmusik", Serenade in G Major, K. 525: III. Menuetto - Academy of St. Martin in the Fields & Sir Neville Marriner





"Eine kleine Nachtmusik", Serenade in G Major, K. 525: IV. Rondo: Allegro - Academy of St. Martin in the Fields & Sir Neville Marriner

Vào thời Mozart, Eine kleine Nachtmusik là một serenade không theo thông lệ vì chỉ viết cho nhạc cụ dây. Serenade thế kỉ 18 thường có sự tham gia của nhạc cụ hơi, được biểu diễn ngoài trời và thường bắt đầu và kết thúc bằng những chương nhạc mang tính chất hành khúc do các nhạc công hay phải diễu hành đến và rời khỏi nơi biểu diễn.
Đến thế kỉ 19, thể loại serenade đã chuyển thành tác phẩm hòa nhạc, ít liên quan đến việc biểu diễn ngoài trời trong những dịp lễ lạt tôn vinh. Những serenade chỉ soạn cho đàn dây xuất hiện nhiều hơn. Năm 1880, Tchaikovsky đã soạn Serenade cho dàn dây Op. 48 để tỏ lòng khâm phục những bản serenade của Mozart.

Feb 17, 2009

Forever and One


- Helloween
What can I do?
Will I be getting through?
Now that I must try to leave it all behind

Did you see
What you have done to me
So hard to justify
Slowly is passing by

Forever and one
I will miss you
However, I kiss you, yet again
Way down in Neverland
So hard I was trying

Tomorrow I'll still be crying
How could you hide
your lies, your lies


Here I am
seeing you once again
My mind's so far away
My heart's so close to stay

Too proud to fight
I'm walking back into night
Will I ever find
someone to believe?

Forever and one
I will miss you
However, I kiss you yet again
Way down in Neverland
So hard I was trying

Tomorrow I'll still be crying
How could you hide your lies...your lies

"Hạnh phúc là cái cho đi để mang lại hạnh phúc cho người khác. Và ta sẽ thực sự cảm thấy điều đó khi nhìn thấy người ta yêu thương được hạnh phúc ".
Tôi không tin rằng tình yêu là thứ tình cảm vị kỷ, bởi vì tình yêu là tình cảm mà người này dành cho người kia bằng tất cả tấm lòng và sự tin yêu chứ nó không thể là sự vị kỷ, áp đặt tình cảm lên nhau được. Tình yêu mà chỉ cần đến YÊU thôi thì có lẽ không toàn vẹn,với tôi có lẽ cần đến "ba phần YÊU" _ "hai phần THƯƠNG" _ một chữ nghĩa và một chữ tình mới đủ để người ta hy sinh và tha thứ bao dung cho nhau trong suốt cuộc đời.
Ngày xưa mỗi lần nghe đến "Forever and one" , có lẽ tôi không đủ lớn để có thể hiểu hết những tâm sự trong đó, cả không đủ lớn để hiểu về cái gọi là tình yêu . Thế nên mỗi lần nghe đến bài này , tôi chỉ có thể mơ hồ cảm thấy một sự xót xa, một nỗi đau day dứt ẩn sau mỗi nốt nhac vang lên. Cả những từ mà tôi nghe thấy chỉ là chữ được chữ mất đã không làm tôi hiểu hết được những gì người ca sĩ truyền tải đến. Có chăng trong tôi lúc đó chỉ đủ sức cảm nhận một nỗi đau đang oằn mình bên trong mà thôi.

"What can I do?
Will I be getting throught?
Now that I much try to leave it all behind..."

Thật là khó khăn khi bỗng chốc mọi thứ đều thay đổi...khi những thương yêu mà chàng trai những tưởng sẽ tồn tại mãi mãi bỗng chốc lại tan vỡ vì sự ra đi đột ngột của cô gái...không một lời giải thích, không một lý do...
"Anh còn có thể làm được gì ? Rồi cũng sẽ vượt qua được mọi thứ chăng ? Giờ đây , có lẽ anh phải cố gắng để tất cả lại đằng sau ..." Bỏ lại những tháng ngày êm đềm , bỏ lại những kỷ niệm đã một thời từng nâng niu, từng trân trong để đối diện với những sự thật trước mắt , đối diện với những tan vỡ mà có lẽ chàng trai không hề muốn xảy ra...
"...Did you see what you have done to me?
So hard to justify
Slowly it's passing by..."
Nếu cho rằng khi một tình yêu sâu nặng bị tổn thương sẽ dễ dàng biến thành lòng hận thù tôi e là đó là tình cảm vị kỷ trong tình yêu mà thôi, đó là một thứ tình yêu ích kỷ và mù quáng bởi chính bàn thân họ. Tôi cho rằng khi tình yêu đã không còn thì đừng nên níu kéo tất cả lại... níu kéo để làm gì khi ngươi ta không còn dành cho mình chút tình cảm nào. Đừng làm cho người ra đi phải mang cảm giác có lỗi vì đã hết yêu thương, đừng oán trách nhau bằng những lời trách móc , những lời làm tổn thương nhau...Bởi nếu trong bạn còn tình yêu với người kia thì sẽ chẳng lấy làm sung sướng gì khi làm cho người đó đau khổ, làm cho người đó đem theo mặc cảm tội lỗi đã ruồng bỏ bạn...Tình yêu đã hết thì không thể níu kéo bằng sự ích kỷ của một trong hai người được...
Không một lời trách móc nặng nhẹ chỉ là một câu hỏi cũng đủ để cô gái nhận ra cô là người có lỗi, nhưng không vì thế mà chàng trai lại đang tâm đổ xuống cô tất cả . Cố tìm một lời biện minh cho kẻ ra đi, cố tìm lấy một lý do để có thể tự nhủ cho những hành động của cô gái. Xét đến cùng chàng trai vẫn còn yêu cô cơ mà, thế thì làm sao chàng có thể nhìn thấy nàng đau khổ được, dù cho người nàng yêu lúc này không còn là chàng nữa, dù cho cái tình yêu của nàng đối với chàng đã hết, thì có nghĩa gì đâu, bởi dù sao nó cũng đã là tình cảm một thời của hai người. Có lẽ sẽ đau khi nhìn thấy nàng rời bỏ mình để ra đi, nhưng tình yêu của chàng trai là mong mỏi cho cô gái được hạnh phúc kia mà, dù là hạnh phúc bên một kẻ nào đó không phải là chàng thì ... chỉ cần nhìn thấy nàng hạnh phúc có lẽ cũng đủ làm chàng thấy ấm lòng rồi.


"...Forever and one
I will miss you
However, I kiss you yet again
Way down in Neverland..."

"Mãi mãi không hề đổi thay...anh sẽ luôn nhớ đến em ...Dù rằng nụ hôn ta chưa hề trao nhau thêm một lần nào nữa ... Trên con đường về Neverland ..."
Càng cố gắng xua đi hình bóng của nàng, những ký ức ngọt ngào vẫn nào buông tha, kỷ niệm êm đềm quá , mong manh quá nên bây giờ đã vỡ tan... Nhìn thực tại, phủ nhận thực tai bằng những hình ảnh ngày xưa nay đã không thể còn có nữa... Chàng trai đã không thế làm hoen mờ mối tình của mình bằng những lời cay đắng, mà là những hình ảnh đẹp đẽ, nhưng cũng vì thế nó càng mang lại cay đắng, buồn thương mỗi lần quá khứ xưa hiện về... Vỡ oà ... trong đáy mắt của kẻ ở lại...

"...So hard I was trying
Tomorrow I'll still be crying
How could you hide your lies
Your lies..."

"Thật là khó khăn anh cũng phải cố ... cố gằng gượng dậy.Dù cho ngày mai nước mắt vẫn còn thấm đẫm... lăn dài... Làm sao em có thể che dấu những lời dối trá..."
Đến bây giờ đây tâm trạng mới vỡ oà, mới được bọc bạch, chàng trai chỉ có thể trách nàng đã không thể nói lên với chang sự thật, chàng không trách nàng tình yêu đã hết, chỉ trách sao nàng không một lần thẳng thắng với nhau...Để giờ này chàng bỗng chốc nhận ra thì mọi thứ đều đột ngột đổi thay...Khi tình yêu đã hết nàng không nên che dấu bằng mặc cảm tội lỗi, không nên dối trá nhau để cố gắng yêu thương...Có lẽ chàng trách nàng đã không đủ dũng khí khi nói lên sự thật, để đến giờ này tất cả là thương mang... Chàng sẽ chẳng ích kỷ đến nỗi níu léo tình yêu trong cô khi tất cả đều không còn, khi tất cả đều lụi tàn, thì làm sao có thể cứu vãn nỗi...

"...Here I am
Seeing you once again
My mind's so far away
My heart's so close to stay

Too proud to fight
I'm walking back into night
Will I ever find someone to believe?"

"Đây là lần cuối anh nhìn em, một lần sau cuối rồi thôi... Bởi trong anh tất cả đã xa xôi lắm rồi, trái tim anh đã quá đóng chặt... để có thể là nơi nương náu ..." ."Chấp nhận những tình cảm đã đổi thay, chấp nhận rằng anh mất em, chấp nhận chẳng còn gì nữa giữa hai ta, anh đành phải tự tìm cho mình một nơi để có thể tự chữa lành vết thương lòng..."
Bây giờ mọi thứ có lẽ đều quá khó khăn đối với anh. Thế nên chàng trai chỉ còn có thể mong thời gian sẽ chữa lành tất cả...Cuộc sống sẽ vẫn cứ êm trôi , những đau thương nằm lại ở quá khứ...phía trước mong một ngày nào đó khi bình tâm trở lại, chàng trai lại có thể tiếp tục những ngày tháng dài ở tương lai, xua đi những u ám , buồn khổ đằng sau. .."Tìm lại cho chính mình một niềm tin đã đánh mất".

Jan 2, 2009

La Campanella - Tiếng chuông

Photobucket

Buổi sáng sớm không gì hay bằng nghe La Campanella của Franz Liszt. Cảm giác như tâm hồn mình được thanh lọc.
Tác phẩm này nằm trong chùm tác phẩm Grandes Etudes de Paganini (1838) bao gồm No. 3, "La Campanella" và No. 5, "La Chasse" (revised 1851). Đây là một chuyển soạn từ nguyên bản dành cho violin Concerto for violin No. 2, in B minor, Op. 7 (1826) (La Campanella, 'The little bell') của nhạc sĩ - nghệ sĩ violin thiên tài người Ý Nicolo Paganini (1782-1840)
Riêng mình vẫn thích nghe của Liszt hơn, có lẽ là do mình thích tiếng đàn piano hơn tiếng đàn violin chăng?
Mời mọi người nghe thử nguyên bản bằng violin của Paganini nhé!



Link down bản mp3 ở đây:
http://www.box.net/shared/azg2x4slr3

Dec 20, 2008

Rất Huế


Lâu lắm rồi mới nghe lại bài này, thấy hay chi lạ.

RẤT HUẾ
Nhạc Võ Tá Hân

Giữ chút gì rất Huế đi em
Nét duyên là trời đất giao hòa
Dẫu xa, một mai anh gặp lại
Vẫn được nhìn em say lá hoa.

Giữ chút gì rất Huế hiền ngoan
Xin em chớ cắt mái tóc thề
Để cho gió thổi bay suối tóc
Và mùa đông ấm đôi vai gầy.

Giữ chút gì rất Huế trang đài
Nón nghiêng, bóng nắng dáng thơ ngây
Gặp anh nón hỡi đừng nghiêng xuống
Cho anh trông mắt ngọc mày ngài.

Giữ chút gì rất Huế mặn mà
Dạ thưa, ngọt lịm ai mê say
Em đi gót nhẹ xanh hôn cỏ
Và hơi thở mềm sương khói bay.

Giữ chút gì rất Huế đi em
Cánh thơ, áo trắng chấp hai tà
Để vạt lụa bay trên đường chiều
Ngỡ mình lạc chân trong cõi mơ.

Dẫu em rất Huế tự bao giờ
Đừng để lòng em như cung điện
Đừng cho anh suốt đời đứng đợi
Trước cấm thành, gọi mãi chẳng ai thưa