Jun 23, 2009
Lẩm cẩm
Hết làm rơi sợi dây chuyền mẹ mình tặng hồi SN 18 tuổi, đến rơi vé xe bus. Hôm qua thì làm rơi chìa khóa xe máy, phải lếch thếch bộ về nhà giữa đêm khuya, trời lại mưa mới đau chứ (khoảng 5km).
Thật ra thì không thể đổ lỗi cho ai được hết, cũng chỉ tại cái tội đãng trí của mình thôi.
Ví dụ như vụ rơi vé xe bus. Lúc nhận vé, mình đang bận chút chuyện nên tiện tay nhét nó vào túi quần, định bụng là xong việc sẽ cất nó vào ví cẩn thận. Ai dè đâu mình cứ thế mà quên bẵng đi, chạy lăng quăng cả ngày, tối về mới sực nhớ ra, kiểm tra thì nó đã rơi từ khi nào không hay.
Apr 5, 2009
Mầm xanh
Jan 1, 2009
Lời chúc cho năm mới!
Năm mới , xin gửi lời cầu chúc vừa đủ đến tất cả mọi người và cho cả chính mình.
Vừa đủ thôi...
· Vừa đủ HẠNH PHÚC để giữ tinh thần bạn luôn sinh động.
· Vừa đủ THỬ THÁCH để cho bạn luôn kiên cường.
· Vừa đủ MẤT MÁT để bạn yêu những gì đang có.
· Vừa đủ KHỔ ĐAU để bạn biết quý cả những niềm vui nhỏ nhất.
· Vừa đủ THẤT BẠI để bạn mãi khiêm nhường.
· Vừa đủ THÀNH CÔNG để bạn mãi nhiệt tâm.
· Vừa đủ BẠN BÈ để cho bạn luôn được an ủi.
· Vừa đủ VẬT CHẤT để đáp ứng các nhu cầu cuộc sống của bạn.
· Vừa đủ NHIỆT TÌNH để bạn có thể chờ đợi trong hân hoan.
· Vừa đủ NIỀM TIN để xua tan nghi nan những khi bạn chán nản ngã lòng.
· Vừa đủ HY VỌNG để mỗi ngày của bạn sẽ tốt đẹp hơn ngày hôm trước.
· Và vừa đủ TÌNH YÊU để bạn có thể thực hiện tất cả những điều này..."
Nov 11, 2008
Mùa thu đầu tiên ở Sendai
Mới đầu tháng 11, nghĩa là chưa hết mùa thu, momiji còn đang đỏ rực rỡ trên cây, thế mà đã 5C. Hic. Lạnh dã man luôn. Đang rất u ám khi nghĩ đến viễn cảnh mùa đông ở đây.
Mới chuyển nhà, ở chung với 1 cô bé người Hà Nội, thua mình 1 tuổi, sang học Tiến sĩ (kinh chưa). Trước giờ mình vẫn có thành kiến là con gái Hà Nội rất đanh đá cá cày, hóa ra sai bét. Cô bé này rất dễ thương, nấu ăn lại ngon nữa. Hai chị em chia nhau nấu ăn, ai về trước sẽ nấu cơm, người kia sẽ dọn dẹp rửa chén. Mình lại hay về trễ, thế là bị rửa chén dài dài. Ở chung 2 chị em, tự nhiên mình lên tinh thần hẳn, chẳng như trước kia, về nhà cứ thui thủi một mình, ăn rồi toàn bật film lên coi thôi, chẳng làm gì. Giờ có 2 chị em, cũng xem film, nhưng có người cùng bàn luận, cùng tranh cãi, vui phết. Thấy yêu đời hẳn ra.
Apr 8, 2008
Hành trình lên Sendai
Leo lên chuyến tàu cuối đi Nagoya, đến nơi lúc 22h30. Ra khỏi ga mới phát hiện ra là điện thoại hết pin. Hoảng cả hồn, không biết nhà đứa bạn ở đâu, lại không nhớ SĐT của nó. Vội vàng chạy ngược trở lại, năn nỉ người soát vé cho cắm sạc ĐT, chỉ cần 30s thôi là đủ để lấy được SĐT, nhưng hỡi ơi, câu trả lời là Không, thiệt chưng hửng, lạnh lùng dã man!!!
Cá chép vàng-Biểu tượng của TP Nagoya
Robot dâng trà (TK 16)
Thú vị nhất là phòng trưng bày về phương tiện truyền thông, truyền hình. Mình có thể giả làm phát thanh viên, đọc bản tin, và xem hình ảnh mình đọc tin hiện lên trên tivi. Mình còn vào cả phòng thiên văn ngắm sao. Chắc hẳn ai đó đã từng đọc truyện Mặt nạ thủy tinh sẽ nhớ đoạn Masumi dẫn Mayu vào phòng thiên văn ngắm sao, có cảm giác như mình đang trôi trong vũ trụ, vây quanh là bầu trời lấp lánh sao. Lần đầu tiên mình biết chính xác đâu là chòm sao Bắc Đẩu (trước đây chỉ phỏng đoán theo mô tả trong sách thôi), đâu là chòm sao Đại Hùng Tinh, Tiểu Hùng Tinh, chòm sao Song Tử, chòm sao Bò Cạp,... Thú vị hết sức. Rời khỏi bảo tàng khoa học, mới chỉ 5h chiều, định đi tiếp thì phát hiện ra máy ảnh hết pin, tức điên cả ngừơi. Kệ, không chụp ảnh cũng được, đi chơi cho biết! Thế là lại leo lên tàu điện, đi 1 vòng quanh các công viên nổi tiếng ở Nagoya, ăn món miso udon nổi tiếng, rồi lại leo lên xe điện đi về. Kết thúc hành trình ở Nagoya.
Leo lên chuyến tàu khuya đi Tokyo lúc 0h. Phiền nỗi vé của mình không phải là vé teiseki (nghĩa là vé đặt chỗ trước) nên không được ngồi ghế, mặc dù có 1 tỉ ghế trống. Mình phải đợi ông soát vé đi soát vé xong xuôi hết mới lén ngồi vào 1 ghế trống (lúc đó là 2h), ngủ 1 giấc, đến Tokyo lúc 5h, lại mua vé xe điện đi đến nhà mấy đứa em ở Tokyo.