Showing posts with label Truyện. Show all posts
Showing posts with label Truyện. Show all posts

May 17, 2009

Nếu ai đã có lần...


Nếu ai đó đã có lần
Một mình đứng trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng

Nếu ai đó đã có lần
Bất cần đến sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống

Nếu ai đó đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút những giây lòng mình trống vắng

Nếu ai đó đã có lần
Nghe lòng mình cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau mỗi cuộc chia tay là khởi đầu rất mới

Nếu ai đó đã có lần
Mỏi mòn và chờ đợi
Một tình yêu cứ vuột khỏi tầm tay
Hãy cứ vui lên vì sẽ có một ngày
Tình yêu đến trong ngất ngây kỳ diệu

Nếu ai đó đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá

Nếu ai đó đã có lần
Sống trong cảnh vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót

Nếu ai đó đã có lần
Thấy lòng chợt dịu ngọt
Trước một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó.
Có lúc tưởng như không mà lại có.
(Sưu tầm)

...Hạnh phúc quả thật giản đơn, ngay đó thôi...
Ai cũng lao tâm khổ tứ đi tìm ở tận đẩu tận đâu...
Cứ mải hy vọng sẽ có gì đó mới hơn, tốt hơn, cứ mải so sánh đắn đo lựa chọn...
Để rồi... mải mêchạy theo những suy nghĩ đó...
Bàn tay nới lỏng ...
Cái hạnh phúc mình đang cầm trên tay tuột mất...



Tình cờ lang thang trên mạng, bắt gặp một bài viết khá hay về Iznogoud, tình yêu thuở xưa của mình. Mạn phép tác giả trích vào đây, để lại nhớ về một thời cùng Iznogoud lang thang ở xứ sở Ba Tư huyền ảo của những vị thần đèn.

Iznogoud chính thức được phát hành ở Việt Nam bởi NXB Trẻ cách đây cũng đã hơn 10 năm rồi. Sau một vài khó khăn, NXB Trẻ chỉ ra 8 tập Iznogoud (trong tổng số 27 tập) rồi ngưng. Chỉ với số lượng ít ỏi như thế, nhưng Iznogoud đã gây một ấn tượng mạnh trong tôi. Bộ truyện với kịch bản của Goscinny (được biết qua Lucky Luke, Asterix) và vẽ bởi Tabary: thật là một sự kết hợp hoàn hảo! Goscinny với tính hài hước nổi tiếng của mình đã tìm được bạn đồng hành Tabary hết xẩy. Nét vẽ của Tabary không phải là đẹp nhưng qua nét bút của ông, cá tính nhân vật hiện lên rất rõ ràng, trào phúng và vui nhộn; chắc chắn không ai thể hiện truyện Iznogoud tài tình bằng Tabary. Khi Goscinny qua đời năm 1977, hoạ sỹ Tabary đã quyết định sẽ làm tiếp công việc một mình, giống như hoạ sỹ Albert Uderzo đã từng làm với bộ truyện tranh Asterix vậy. Trước kia, trong một cuốn sách, Goscinny viết thành từng câu chuyện ngắn, thì Tabary đã thay đổi cách xuất bản, mỗi cuốn sách là một câu chuyện riêng, nhiều hơn và chi tiết hơn.


Truyện xảy ra ở thành Baghdad. Đại tể tướng Iznogoud, một kẻ ác 100% và 100% sẽ không bao giờ hoàn lương, là người có quyền lực thứ hai, chỉ sau Hoàng thượng Haroun El Poussah, nhưng ông ta lúc nào cũng chăm chăm tìm cách hại Hoàng thượng để thế chỗ, và câu nói nổi tiếng của Iznogoud "Ta muốn làm Hoàng thượng thế chỗ của Hoàng thượng!" (Je veux devenir calife à la place du calife !) ngày nay đã đi vào tiếng Pháp hàng ngày để ám chỉ những người nhiều tham vọng luôn muốn làm ông chủ. Trong từng kế hoạch của Iznogoud luôn luôn có sự giúp đỡ của tên hầu cận Dilat Larat, một cánh tay mặt trung thành và ngốc nghếch (cũng tựa như Averell Dalton nhưng thông minh hơn nhiều, và đặc biệt sự trung thành của hắn có thể viết được cả một áng thi ca).


Chỉ với cái chủ đề là "tên đại tể tướng Iznogoud tìm đủ mọi cách để làm hoàng thượng thế chỗ của hoàng thượng", Goscinny viết ra được cả trăm kịch bản ngắn (trung bình là 8 trang) và mỗi kịch bản lại có một cá tính riêng. Mặc dù bối cảnh truyện là đế quốc Ba Tư thời phong kiến nhưng truyện lại đặc sệt văn hóa Tây thời hiện đại: cũng có bầu cử quốc hội, các vấn đề nan giải của xã hội như giao thông, nhà tù, tham nhũng,... Lâu lâu trong truyện sẽ xuất hiện một số nhân vật có thật trong lịch sử, nhưng bạn đừng hi vọng là mình sẽ học được một bài học lịch sử nào.

Ngòi bút châm biếm sắc sảo của Goscinny đã làm cho câu chuyện đầy tính hồn nhiên và tươi trẻ, và làm cho Iznogoud trở thành một trong những phi-anh-hùng nổi tiếng trong thế giới truyện tranh nước Pháp (mặc dù Iznogoud là một kẻ hung ác thứ thiệt). Hầu hết các âm mưu của Iznogoud đều thất bại, hoặc ít ra cũng mang đến cho kẻ chủ mưu những điều chẳng tốt đẹp gì, còn vị Hoàng thượng hiền lành thường bình yên vô sự và chẳng biết, chẳng hiểu Iznogoud đang làm gì.

Ví dụ như khi Đại tể tướng tìm ra một "Con đường mê cung" - con đường này đi mãi rồi cũng trở lại nơi xuất phát, tức là không có lối ra – và ông tể tướng lên ngay kế hoạch dụ Hoàng thượng vào đó để ngài sẽ lạc vĩnh viễn. Tất nhiên, Iznogoud đã quên mất một điều, đó là chính ông ta mới cần thoát ra khỏi con đường đó!

Mình đọc Iznogoud là để cười cách chơi chữ, cách dùng sự châm biếm, mỉa mai, và hơn hết là cười cái lý do tại sao mà Iznogoud thua cuộc (Iznogoud chắc chắn lúc nào cũng sẽ thua cuộc). Không biết ngôn ngữ gốc tiếng Pháp của Iznogoud thế nào nhưng bản dịch của NXB Trẻ rất hay và một số câu thoại trong Iznogoud đã trở thành câu nói cửa miệng của tôi và bạn tôi như: "Ta cảm thấy thật cô độc và lạc lõng" , "có chiện gì hông?" , "nhìn họ vui mà sao ta thấy lòng tê tái" ... và còn nhiều hiều nữa. Nếu như người Việt Nam mình khi nói chuyện hay lôi các tích Truyện Kiều hay Tam Quốc ra thì tôi cũng hay lôi các tích Iznogoud ra (mặc dù không phải ai cũng biết). Phải, ở tuổi mới lớn, Iznogoud đã thấm vào tôi cũng như các phim Disney đã thấm vào chúng ta khi còn nhỏ.

Mặc dù NXB Trẻ ngưng phát hành Iznogoud lâu rồi nhưng tôi vẫn thích thú mỗi khi lôi mấy cuốn cũ ra gặm nhấm lại.

Sau đây là link down 8 tập đã xuất bản ở Việt Nam, c
ộng thêm 4 tập 9,10,12,13 lấy từ http://dltcomix.googlepages.com/t%E1%BA%ADp9-t%E1%BA%A5mth%E1%BA%A3mth%E1%BA%A7nk%C3%AC3http://dltcomix.googlepages.com/

http://www.mediafire.com/?sharekey=d37c9aff0fedd02a4012e8015643d9c8dd9546b0acf26831

Lucky Luke - Hành trình 58 năm của chàng cao bồi đơn độc




Khi nhắc đến nền truyện tranh Pháp-Bỉ, hẳn chúng ta sẽ nhớ đến ngay cái Morris (tên thật là Maurice de Bevère, 1923- 2001) cùng Lucky Luke (Bandes dessinés), tác phẩm còn mãi với thời gian của ông.
Lucky Luke, một tác phẩm kinh điển luôn đứng vào hàng hàng best-seller và được dịch ra nhiều thứ tiếng. Với nội dung hài hước, vẽ khá đẹp kéo dài cho tới vols cuối làm hấp dẫn mọi lứa tuổi; tới mức tác giả Morris đã tự hào là từ 7 tới 77 tuổi ai mà coi cũng mê Lucky Luke.
Lucky Luke được đăng lần đầu tiên trên tạp chí với truyện “Arizona 1880”, về sau thì phát hành riêng với nhà xuất bản Dargaud và đến nay đã có 78 vols, (tập cuối là "la Belle province", vùng đất tốt lành), nhiều bộ trong đó trở thành phim họat hình, và live actions do Terence Hill thủ vai.

Có thể chia các giai đoạn phát triển của Lucky Luke làm 3. Những năm tháng đầu, ông Morris tự viết kịch bản, với nét vẽ ảnh hưởng nhiều từ phim họat hình của Walt Disney, như tay nhân vật chỉ có 4 ngón (giống với Donald và Mickey), các nhân vật đều tròn trịa ... Thời kì tiếp theo, truyện bắt đầu thành công từ khi Lucky Luke được ông Gosciny chịu trách nhiệm nội dung (cũng là tác giả kịch bản Asterix, Iznogoud…) với các câu chuyện đặc sắc mà tên tuổi vẫn còn cho tới ngày nay, thậm chí còn làm lu mờ các tập mới ra khoảng muời năm lại đây. Với nét vẽ ngày càng cứng cáp, đặc trưng, các vols thời kì này hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của Disney, tạo được phong cách rịêng cho Lucky Luke. Sau cái chết của ông Goscinny (năm 1977), tác giả Morris đã cộng tác với nhiều nhà viết kịch bản khác như Xavier Fauche, Jean-Leturgie...và cũng rất thành công.



Truyện diễn ra trong khung cảnh Miền Viễn Tây hoang dã nước Mĩ (khá nhiều tập diễn ra ở Nothing Gulch, Texas, một số khác là Arizona còn lại là ở khắp nơi trên đất Mĩ), khoảng cuối thế kỉ 19, với những đoàn người di dân, người da đỏ, bọn bất lương tay súng lăm lăm, cùng những chàng cao bồi thiện xạ mà bạn có thể thấy ở bất cứ phim Far-West nào. Tuy nhiên bộ truyện này lại có một cái nhìn hoàn toàn khác, vui vẻ, hài hước, châm biếm sâu sắc kiểu Pháp, thậm chí các nhân vật phản diện bạn cũng không ghét được, mà còn làm các bạn bật cười ý nhị. Truyện có rất nhiều cảnh súng đạn, nhưng số nhân vật bị thương hay bị chết chưa quá số 5, chỉ tập trung ở các tập đầu, do ảnh hưởng của phim Far-West truyện tranh Mĩ, phim họat hình Mĩ cùng thời như Batman, Superman...

Nhân vật chính là chàng cao bồi Lucky Luke “bắn nhanh hơn cái bóng của mình” nhưng chẳng bao giờ bắn chết ai, vui tính,nghĩa hiệp, trung thực luôn ra tay hỗ trợ người hoạn nạn, đi lang bạt khắp nước Mĩ, chẳng ở chỗ nào lâu. Chàng thường kết thúc truyện bằng cảnh đi về hướng mặt trời lặn, miệng nghêu ngao hát “I’m poor lonesome cowboy…( Tôi là gã cao bồi nghèo đơn độc…).


Lucky Luke bắn còn nhanh hơn cái bóng của mình

Lucky luke thường xuất hiện với áo sơmi vàng, gilê đen, quần xanh, nón trắng, khăn phu-la đỏ, khẩu súng sáu phát bên hông, và điếu thuốc trên môi, đã bị thay thế ở thời kì sau bằng một cọng rơm, nhằm ủng hộ phong trào chống thuốc lá . Về ngoại hình, chàng LL của chúng ta "thay da đổi
thịt" theo từng thời kì. Thời kì đầu, như đã nói, LL có khuôn mặt, thân hình và tay chân tròn trịa. Về sau, LL bắt đầu ốm đi, và dần có vóc dáng như ngày nay sau nhiều tập ở thời kì 2, khoảng 1967. Khuôn mặt Lucky Luke mà độc giả khắp nơi tên thế giới đã quen thuộc, thực ra được lấy mẫu từ các diễn viên phim Far-West nổi tiếng như Garry Cooper (1901-1961), William S. Hart (1842-1946).

Cũng ở thời kì này, Luky Luke trở nên rất nổi tiếng trong truyện, trở thành huyền thọai Viễn Tây chứ ko còn "vô danh tiểu tốt" như phần đầu. Rất được chính phủ trông cậy trong các nhiệm vụ đủ lọai: bắt tù vượt ngục, dẫn độ tù nhân, kí hiệp ước hòa bình với người da đỏ, hộ tống đòan di dân... chàng nhiều lần được đích thân tổng thống giao nhiệm vụ.

Đồng hành với chàng là chú ngựa Jolly Jumper phải nói là thông minh nhất thế giới, biết đánh cờ, xem kịch của Shakespear(!), đọc sách... biết buộc và cởi dây trói, biết giận dỗi, biết "chọc quê" Luky Luke… nói chung là cực kì thú vị và không thể thiếu với chàng cao bồi.



Ở thời kì giữa, ông Goscinny đã cho ra đời một nhân vật nữa cũng rất được yêu thích: Ran tan Plan, "con chó ngốc nhất miền Tây... lẫn miền Đông". Con chó gác tù này, mặc dù không xuất hiện ở toàn bộ các vols nhưng lại rất ấn tượng ở sự ngốc nghếch đến là buồn cười của mình, khiến cho ông Morris phải cho ra đời 1 bộ riêng về nó. Trong đó nó thường xuyên nhầm lẫn giám đốc trại giam với tù nhân, tiền lương với bánh ngọt… Cũng do sự ngốc nghếch của mình mà Ran tan plan đã gây nhiều tình tiết bất ngờ tới bật cười trong cả bộ chính lẫn bộ phụ.



Một nhân vật khác không thể không nói đến là tứ quái Dalton: Joe, Jack, William và Avarell, bốn anh em mà tuổi tác và chiều cao tỉ lệ nghịch với trí thông minh. Lúc đầu ông Morris đã đưa tứ quái Dalton ngoài đời thật ( Bob, Grat, Emmett, Bill) vào tập "ngòai vòng pháp luật", nhưng lại để chúng chết ngay cuối tập. Sau đó, dưới ngòi bút của Goscinny, câu chuyện có thêm tứ quái Dalton, nổi tiếng hơn cả tứ quái đầu. Rất nhiều tập trong Luky Luke nói về những cuộc vượt ngục của các Dalton, và kết cục luôn là việc chúng bị chàng Lucky Luke bắt trở lại, nhưng các tập đều có nét riêng, đặc sắc, thậm chí có lúc bối cảnh truyện dời tới Canada hay Mexico cũng do các
Dalton quậy phá.
Truyện khắc họa khá chính xác khung cảnh nước Mĩ xưa kia, với từ các phong tục, các thị trấn, cho đến phong cảnh thiên nhiên với sa mạc, rừng rậm, núi, sông trải dài từ California cho tới Newyork, từ Alaska cho tớí Arizona ( do chuyến thực tế của ông Morris ở Mĩ) . Câu chuyện còn sử dụng các nhân vật Viễn Tây có thật như tứ quái Dalton, Jesses James, Calamity James, Billy the kid... thậm chí cả tổng thống Abraham Lincoln và nhà văn Jack London nhưng với nét vẽ và tính tình rất tếu. Là truyện về Miền Viễn Tây nên không thiếu những cảnh cướp xe ngựa, cướp xe lửa, đòan kị binh chiến đấu với người da đỏ..., tất cả đều đựơc trình bày rất hài hước . Câu chuyện thường sử dụng các sự kiện lịch sử của nước Mĩ như việc lắp đặt đường dây điện báo xuyên nước Mĩ (1860), lắp đặt đường sắt, thành lập hệ thống chuyển phát nhanh Pony Express, cuộc chiến với người da đỏ, các cuộc di dân tới Oklahoma (1889), cuộc đổ xô tìm dầu( 1859) ... trong đó Lucky Luke lun đóng vai trò then chốt, hòa giải, đại diện công lí, ngăn chặn các xung đột bạo lực vô ích.

Tuy nhiên có một điểm gây thắc mắc xuyên suốt bộ truyện: tuổi của Lucky Luke. Như đã nói, các cuộc phiêu lưu của chàng gắn liền với các sự kiện trải dài 30 năm, nhưng chưa ai thấy LL già đi chút nào. Nhưng các fans thường “làm lơ”, vì có vô lí như vậy mà các tập mới hấp dẫn hơn, và các tác giả mới ko bị “bí” đề tài.

Hình ảnh không đổi cuối mỗi tập truyện là Lucky Luke cỡi chú ngựa Jolly Jumper đi về phía cuối chân trời và hát bài : "Tôi là gã cao bồi nghèo đơn độc, rong ruổi trên đường dài xa quê hương, mà đường về nhà còn xa..."



Nhìn chung Lucky Luke với nét vẽ dễ thương, ko góc cạnh hay u tối, nội dung phong phú, sâu sắc khiến cho độc giả không thấy nhàm chán và khúc khích suốt cả ngày. Thậm chí không cần biết đọc, những em nhỏ cũng có thể cùng cười với chú Lucky Luke thông qua hình vẽ sinh động. Nhờ đó mà số lượng độc giả trên toàn thế giới của bộ truyện này rất đông đảo. Sự ra đời cho cách phụ trương tiếp theo của Lucky Luke như Rantanplan con chó ngốc nghếch và Nhóc Lucky cũng rất đáng xem, thậm chí cả game Lucky Luke đủ các hệ, do Infogram phát hành.

Dưới đây là link down cho những bạn chưa có điều kiện đọc Lucky Luke.
http://www.mediafire.com/?sharekey=d37c9aff0fedd02a4012e8015643d9c82578bc5268ef4f9e
(Link được lấy từ http://ngankvn.blogspot.com, upload lại)

1. Bàn tay nhám  
2. Kẻ săn tiền thưởng
3. Đoàn lữ hành  
4. Tứ quái Dalton và kho tàng trên đồi đá đỏ
5. Hôn thê của Lucky Luke  
6. Daily Star - Tờ báo muôn hình
7. Tên Billy The Kid  
8. Chuyến áp giải
9. Nữ quái Calamity Jane  
10. Báo động bọn Bàn Chân Xanh
11. Dưới bóng tháp khoan  
12. Khe vực Apache
13. Thị trấn ma
14. Dalton luôn chạy rong
15. Má Dalton
16. Jesse James - Hiệp sĩ rừng xanh
17. Gánh xiếc miền viễn Tây
18. Kỵ sĩ áo trắng
19. Ngài đại công tước
20. Sợi dây biết hát
21. Ông quan tòa
22. Cuộc đổ xô tới Oklahoma
23. Tướng cướp một tay
24. Nhện chân dài
25. Trang trại quỷ ám
26. Bảy câu chuyện của Lucky Luke
27. Rượu bổ thần kỳ cuẩ bác sỹ Doxey
28. Dalton chuộc tội
29. Mỏ vàng của Dick Digger
30. Dalton trong bão tuyết
31. Gã công tử bột
32. Ngược dòng Missisippi
33. Ngoài vòng pháp luật
34. Đoàn kỵ binh thứ 20
35. Rặng đồi đá đen
36. Đoàn ngựa con tốc hành
37. Chuyến xe bão táp
38. Những chiếc bánh ngô cho Dalton
39. Dây kẽm gai trên đồng cỏ
40. Gia tài của Ran Tan Plan
41. Nàng Sarah Bernhardt
42. Dalton và chất nổ Nitroglycerine
43. Sợi dây treo cổ
44. Dalton hết bệnh
45. Thị trấn hoa cúc dại
46. Chứng cứ ngoại phạm
47. Những đối thủ tại Painful Gulch
48. Rô-đê-ô
49. Lucky Luke chống lại Pat Joker
50. Vùng đất Arizona
51. Hoàng đế Smith
52. Thị trấn Dalton
53. Một cuộc vượt ngục lý thú của anh em Dalton
54. Dưới bầu trời miền Tây
55. Bản ballad Tứ quái Dalton
56. Theo vết tứ quái Dalton
57. Các anh em họ nhà Dalton
58. Lucky Luke chống Joss Jamon
59. Đường sắt trên đồng cỏ
60. Nhóc Lucky
61. Kẻ Đào Tẩu
61. Vùng Đất Klonedike
62. Cuộc Săn Lùng Ma
63. Con Vật Hên
64. Marcel Dalton-Chú của Tứ Quái Dalton
65. Tứ Quái Dalton Mất Trí
66. Thang Hề
67. Trang Trại OK.Corral
68. Okalhoma Jim
69. Nữ Hoàng Belle Starr
70. Cây Cầu Trên Sông Mississippi
71. Con Parain
72. Con Tin Ran-Tan-Plan
73. Dalton Đi Ăn Cưới
74. Những Kẻ Có Đầu Óc
Lucky Luke Ngoại Truyện-Xem Bói
Lucky Luke Ngoại Truyện-Bức Tường
Lucky Luke Ngoại Truyện-Cái Máng Nước

Apr 11, 2009

Xì trum - Trum xì




http://www.mediafire.com/?sharekey=d37c9aff0fedd02a4012e8015643d9c80173d218357124f2

Thấm thoát mà đã gần 50 năm kể từ ngày họa sĩ truyện tranh Peyo vẽ nên những sinh vật nhỏ bé màu xanh mà mọi người vẫn gọi là Xì Trum.

Trong thế giới xanh ấy, mọi từ ngữ đều có thể thay thế bằng từ “xì trum”. Peyo đã “xì trum” người hâm mộ ra sao?

Vào 23-10-1958, Xì Trum lần đầu xuất hiện trong cuộc phiêu lưu của Johan và Peewit trong cuốn Le Journal de Spirou (Kí sự của Spirou). Cha đẻ của nó, Peyo, trước đó đã vẽ rất nhiều rất nhiều bản phác thảo các nhân vật Xì Trum. Việc giới thiệu Xì Trum trong hành trình của Spirou đã thay đổi cuộc đời ông.

Thoạt đầu, Xì Trum chỉ là nhân vật phụ, nhưng chẳng mấy chốc đã trở nên nổi tiếng. Sau vài truyện tranh ngắn dưới dạng tập hợp truyện (album), những câu chuyện về xì trum xuất hiện nhiều hơn trong các truyện dài và trở nên phổ biến nhờ cuốn phim Xì Trum và cây sáo thần (đạo diễn Jose Dutillieu và John Rust, phần nhạc do Michel Legrand đảm trách) đã thu về 11 triệu USD.

Chính âm nhạc đã tạo ra bước chuyển mình lớn cho Xì Trum, khi mà ca sĩ Hà Lan Vader Abraham phát hành album đơn Xì Trum đầu tiên. Đây là bài hit khổng lồ ở Bỉ và Hà Lan, sau đó lan rộng trên khắp các nước.

Trong thế giới xanh nhỏ bé ấy, cộng đồng Xì Trum sống trong một ngôi làng với những ngôi nhà hình cây nấm. Thế giới của Xì Trum cũng như con người với đầy đủ mọi hạng Xì Trum mang đầy đủ tính cách. Các Xì Trum được đặt tên theo tố chất, bản tính của mình. Nào là Đại Xì trum , Xì trum Thông Thái, Xì trum Điệu, Xì trum Quậy, Xì trum Lí Sự, Xì trum Họa Sĩ... Song trên hết, các Xì Trum luôn biết đoàn kết, bảo bọc nhau trước cái xấu và ác tâm của gã phù thủy Gargamel.

Ngày nay, cùng với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, kỷ nguyên “số” đã tô vẽ cho diện mạo Xì Trum luôn mang một màu xanh tươi mới, làm ngạc nhiên, thích thú nhiều thế hệ người hâm mộ. Chính vì lẽ đó, cho dẫu cha đẻ Peyo của Xì Trum - tên thật Pierre Culliford - mãi ra đi kể từ Giáng sinh 1992, song Xì Trum sẽ không bao chìm vào quên lãng.

Khi thế giới đang râm ran các hoạt động kỷ niệm 50 năm ngày bộ truyện tranh Schtroumpf – Xì Trum – ra đời, một đề tài là lạ cũng đang lan truyền trên internet. Họ chia nhau tất cả và họ mơ đến những ngày mai thiên đàng. Vậy phải chăng dân Xì Trum đã từng đọc Karl Marx?

1. Họ sống trong một xã hội bình đẳng. Dân Xì Trum là những người lùn da xanh giống nhau sống hạnh phúc trong rừng. Đối lập với một Astérix hoặcTintin, ở đây không phải một cá nhân giữ vai người hùng, nhưng là cả nhóm. Màu sắc của họ chính là “màu xanh lao động”, ký hiệu chứng tỏ họ thuộc về giai cấp công nhân.

2. Họ tự tập trung vào các đại công xưởng. Dân Xì Trum chia nhau mọi thứ và lao động tất cảnhư một trong các đại công xưởng – xây cầu hoặc xây đập đủ kiểu – được coi là cần thiết đối với tập thể.

3. Họ khinh tiền tài…

Không một Xì Trum nào có tiền. Đã vậy, phu mỏ Xì Trum coi vàng – kim bản vị trong hệ thống tư bản – như là một thứ “nhơ bẩn” mà họ chẳng biết dùng làm gì. Ngay khi một kẻ trong bọn họ quyết định cho lưu thông bạc, điều đó diễn ra rất tồi tệ…


4. Đả đảo những kẻ “ăn bám” và “phản xã hội”. Trong hàng ngũ những kẻ bị khinh bỉ đang làm xói mòn hệ thống, người ta có thể điểm mặt Xì Trum hề – kẻ phá hoại – và Xì trum lười. Tay Xì trum sau này tiêu biểu cho một sự sỉ nhục đối với lý tưởng Xì Trum lấy lao động làm sự cứu rỗi.

5. Thế giới Xì Trum sẽ đạt đến những “ngày mai thiên đàng”. Ngay từ sự xuất hiện đầu tiên của họ trong vai phụ trong tập truyện Johan và Pirlouit, dân Xì Trum sống trong một làng giữa những cây đen trụi lá. Nhưng rồi ngay tập thứ nhất (Xì Trum đen), thế giới của họ trở nên thân thiện hơn. Dần dà trong các tập tiếp theo, đó là một thiên đàng, bao quanh là rừng cây hoang dã và một con sông đáng yêu…

6. “Xì trum Cha của dân tộc” mặc đồ đỏ! Ngoài ra, ông ta còn có hàm râu giống Karl Marx! Đó chính thị là ngài Đại Xì Trum, một sự pha trộn ngộ nghĩnh giữa tác giả bộ Tư Bản, Lenin và Stalin. Cũng như họ, ngài Đại Xì Trum phải chăng cũng rất nghiêm khắc với nhiều kẻ “hữu khuynh”?

7. Đối thủ của Đại Xì Trum là bản sao của Trotski. Bạn biết ông ta chăng? Đó chính Tí môran.Ông ta đeo kính tròn kiểu Trotski. Câu nói cửa miệng của ông Xì trum đeo kính này là “Như Đại Xì Trum đã nói”. Ông nói thêm một cách mỉa mai: “Người ta không thể xì trum gì khi không có ý kiến của Đại Xì Trum!” Ông thường nói như thế để bẻ lệch tư tưởng của người thầy. Ông đưa ra những chỉ đạo riêng của ông có xu hướng đẩy dân Xì Trum đi theo những lý tưởng hữu khuynh và trong nhiều tập truyện ông khích động họ nên bãi bỏ làng – cũng như Léon Trotski đề xuất giải thể Liên bang Xô Viết







8. Ý đồ cá nhân dẫn đến thảm hoạ. Vốn sáng tạo và cần cù, Xì trum khéo tay, theo đúng hình ảnh ông chủ xí nghiệp được chủ nghĩa tư bản ca ngợi, lao vào những thí nghiệmthường xuyên dẫn đến thất bại.

9. Hình ảnh Gargamel là một chân dung biếm hoạ của chủ nghĩa tư bản quốc tế. Khao khát tiền bạc, Gargamel chỉ có mỗi một ý tưởng trong đầu, dẫn đến cơn mê sảng độc tưởng: ông muốn bắt dân Xì Trum để biến họ thành vàng. Đại biểu cho kẻ ngoại bang tham lam, áp đặt và độc đoán, Gargamel có những nét giống “những tay tư bản ngoại lai” trong các tranh biếm ở Liên Xô. Và đương nhiên là bài Mỹ. Ta có thể thấy điều đó qua tên con mèo của Gargamel,Azraël, một từ gần giống như đồng minh lâu đời của Mỹ, Israël.

10. Nhưng liệu cha đẻ của Xì Trum có theo chủ nghĩa cộng sản? Điều đó không lấy gì làm chắc. Peyo – bút danh của Pierre Culliford – chỉ muốn tạo ra sự cuốn hút trẻ em. Peyo – sinh ngày 25.6.1928 – chưa bao giờ bày tỏ chính kiến của mình. Ông chỉ lo làm giàu cho gia đình mình từ những thành công gặt háitừ các chú lùn da xanh.

Ngược lại, người ta có thể đặt vấn đề về nhân vật trong bóng tối: Yvan Delporte. Là người viết kịch bản tranh và chủ biên tạp chí Spirou, ông đương nhiên là giúp Peyo tạo ra những Xì Trum và viết kịch bản cho nhiều truyện trong bộ album Xì Trum. Và, ông cũng nổi tiếng là người theo chủ nghĩa chống tuân thủ, sáng lập viên tờ Trombone illustré, một phụ bản của tờ Spirou, giương cao “tinh thần 68” trong tờ tuần san. Từ đó có thể hình dung rằng tinh thần đối lập của Delporte là linh hồn thực sự của Xì Trum… Tuy có xì trum nhưng đúng là quá xì trum đi chứ!




Theo K. Thức (SGTT)

Một vòng dạo thăm các chú Xì Trum đáng yêu nhé!

Xì Trum Thợ mộc (Handy) Xì Trum Điệu (Vanity) Xì Trum Cô Nương (Smurfette)

Đại Xì Trum (Papa) Xì Trum Lười (Lazy) Xì Trum Lực sĩ (Hefty)


Xì Trum Nhạc sĩ (Harmony) Xì Trum Nhà thơ (Poet) Xì trum Lý sự (Grouchy)

Xì trum Tham ăn( Greedy) Xì trum Nông dân (Farmer) Xì trum Đầu bếp (Cook)

trum Thông thái (Brainy) Nhóc Xì trum (Baby) Xì trum (Smurf)

Xì trum Quậy (Jokey) Lão Gargamel Azrael

Mar 14, 2009

Totto-chan - Cô bé bên cửa sổ 『窓ぎわのトットちゃん』

Lần đầu tiên mình đọc cuốn truyện này là năm lớp 2, lớp 3 gì đó. Hồi đó không có tiền mua truyện, toàn đọc truyện cũ truyền từ đời bố mẹ mình và mượn truyện từ Hằng (cũng may là mình chơi với H, có nguyên một kho truyện đủ các thể loại). Mình còn nhớ cảm giác lần đầu tiên đọc truyện này. Lần đầu tiên trong đời mình đọc một mạch từ đầu đến cuối truyện, không nghỉ. Mình thích nó đến nỗi 4 năm sau, tình cờ thấy nó trong một nhà sách nhỏ ở Hà Nội, mình đã không ngần ngại mua ngay.
Cũng không biết mình đã đọc đi đọc lại nó bao nhiêu lần nữa, mà lần nào cũng thấy hay. Mỗi lần đọc, mình lại như trở lại thuở bé, cái thuở mình từng mơ được học trên một lớp học trên con tàu... đượcchọn học và làm những gì mình thích trước... được học những giờ học dã ngoại, được chơi trò chui lồng đèn cá chép... như Totto-chan...
Nếu như bạn chưa từng đọc bao giờ thì hãy đọc đi nhé, là một tác phẩm mà bạn sẽ khó có thể quên được...

Hình ảnh một cô bé hướng cái nhìn về phía cửa sổ - một hình ảnh gần như quá quen thuộc, đó như biểu tượng của tuổi thơ, nhìn về nơi xa xăm với đủ điều ước muốn...
Totto-chan luôn thay đổi xoành xoạch nghề nghiệp trong tương lai của mình vì mỗi lần cô bé lại nhận ra một điều hay hơn trong những công việc mà người lớn làm hằng ngày...
Totto-chan, cô bé hiếu kỳ và tinh nghịch đến mức ngay tuần đầu tiên đi học đã bị đuổi học chỉ vì phát hiện hộc bàn có nắp đậy, đóng ra mở vào liên tục khiến cô giáo chóng cả mặt; chỉ vì em đứng suốt bên cửa sổ nói chuyện với chim sẻ; chỉ vì khiến cả lớp mất tập trung khi gọi người hát rong đến biểu diễn cho mọi người cùng xem...
Và một thầy hiệu trưởng ngồi suốt 4 tiếng đồng hồ chỉ để lắng nghe những gì mà bé Totto-chan nói...

Người lớn đã bao giờ khi nào lắng nghe trẻ con nói chưa?

Tác giả đã viết về người thầy đáng kính của mình thế này: "
Khi viết cuốn sách này, tôi nhận thấy nhiều tình tiết là những kỷ niệm hạnh phúc thời thơ ấu của tôi và, trong thực tế, đó là những hoạt động mà ông đã vạch ra một cách thận trọng để đạt được những kết quả nhất định. Tôi tự nhủ chắc chắn đó phải là điều mà ông Kobayashi hằng suy nghĩ. Hay, thật đáng quý biết bao khi biết rằng ông đã nghĩ về việc đó. Với mỗi một khám phá mới, tôi càng hết sức nhạc nhiên – cảm động và biết ơn ông sâu sắc. Riêng tôi, tôi không thể đánh giá hết câu ông thường nói với tôi “Em biết không, em thật là một cô bé ngoan” đã giúp tôi vươn lên như thế nào. Nếu tôi không đến trường Tomoe và không gặp ông Kobayashi thì rất có thể tôi sẽ bị mệnh danh là “một cô bé hư”, đầy mặc cảm và nhút nhát."

Thầy là người đã dạy cho những tâm hồn thơ bé ấy phát triển một cách toàn diện và tự nhiên... Thầy không chỉ giáo dục các em về văn hóa mà còn dạy cho các em cách cảm thụ âm nhạc, cách yêu một bức tranh vẽ, và góp phần bé nhỏ của mình vào bữa ăn gia đình (như cái cách lấy cải bắp và củ cải làm phần thưởng trong ngày hội thể thao)...
Và một ngôi trường trên những toa tàu, trường Tomoe, ngôi trường chở những đứa trẻ ngây thơ đến tương lai tươi sáng, ngôi trường với những bài học từ những điều giản dị nhất...
Hơn thế, từ những bài học giản dị ấy mà cô bé Totto-chan đã trưởng thành...

Hãy đọc để cảm nhận, để nhớ lại tuổi thơ của mình thông qua suy nghĩ và hành động của Totto-chan ...

Mẩu chuyện mà mình thích nhất là chuyện Totto-chan móc phân từ bể chứa lên để tìm cái ví em đánh rơi. Thầy Kobayashi đi ngang qua, hỏi em đang làm gì, rồi lại thong thả đi tiếp. Lát sau, thầy quay lại, hỏi em đã tìm được chưa? Khi nhận được câu trả lời là chưa của em, thầy chỉ nói một câu: "Cháu sẽ hót trả vào bể sau khi tìm được ví chứ?". Đó là điều khiến mình khâm phục thầy nhất. Không như những người lớn khác, hễ thấy trẻ em làm điều gì đó có vẻ nguy hiểm thì la mắng, ngăn chặn ngay, thầy để cho các em tự do tìm tòi, tự do phát triển, nhưng đồng thời cũng dạy cho các em cách sống trong xã hội, sao cho không làm phiền đến người khác.

Cảnh xúc động nhất trong cuốn truyện đó là hình ảnh Totto-chan giúp cậu bạn bị liệt của mình leo lên cái cây của mình ở sân trường... Ở trường Tomoe mỗi em có một cái cây của riêng mình để các em tự mình chăm sóc. Nếu ai đó muốn trèo lên cây của người nào phải hỏi ý kiến của người đó. Totto-chan muốn giúp cậu bạn bị liệt Yasuaki leo lên cái cây của mình để chỉ cho bạn những điều kỳ diệu ở trên đó. Đứng ở trên chạc ngọn cây rồi Totto-chan không biết làm thế nào để kéo được bạn mình lên. Em quá bé nhỏ. Gần như bất lực, Totto-chan chỉ muốn khóc nhưng lại không dám khóc, chỉ sợ bạn sẽ khóc theo. Cuối cùng em cũng giúp được bạn lên trên chạc cây. Em đã tạo điều kiện cho bạn em được nhìn cái thế giới mà bạn ấy chưa bao giờ được thấy. Đó có lẽ là kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của Yasuaki...

Các bạn có thể đọc trực tuyến tác phẩm này ở đây (không dài lắm đâu, chỉ độ chừng 100 trang thôi)

http://vnthuquan.net/truyen/truyentext.aspx?tid=2qtqv3m3237nnn0nmnnn31n343tq83 a3q3m3237n2n

Các bạn cũng có thể down về từ chỗ này

http://www.esnips.com/doc/ffc086e5-4bab-4739-a47a-8d4cc4a2d581/Totochan---Cô-bé-ngồi-bên-cửa-sổ

Tuy nhiên, nếu có điều kiện, bạn nên tìm mua sách. Nhớ chọn bản nào có in đầy đủ hình minh họa của Chihiro Iwasaki nhé. Có thể nói những tranh minh họa đó là một phần không thể thiếu khi nói đến Totto-chan đấy.

Mar 1, 2009

Những cuộc phiêu lưu của Tintin


Những cuộc phiêu lưu của Tintin (Les Aventures de Tintin, Tintin phát âm là Tanh-tanh) là bộ truyện tranh nhiều tập do hoạ sĩ người Bỉ Hergé sáng tác. Tintin ra mắt lần đầu bằng tiếng Pháp ở phụ trang dành cho trẻ em của báo Le Vingtième Siècle vào ngày 10/1/1929. Bộ truyện được độc giả và các nhà phê bình yêu thích trong hơn 70 năm qua.


Bộ truyện được xem là thịnh hành nhất châu Âu, hiện nay đã được dịch ra hơn 50 thứ tiếng và đã bán được hơn 200 triệu bản.


Đáng tiếc là mình không tìm được bản tiếng Việt, up lên bản tiếng Anh cho mọi người cùng đọc vậy.

http://www.mediafire.com/?sharekey=d37c9aff0fedd02a4012e8015643d9c8e1edf12716666375

Feb 14, 2009

Thư gởi người con trai chưa quen



Anh!
Em chưa biết anh là ai, chưa biết khi nào chúng mình sẽ gặp nhau và gặp nhau ở đâu. Hy vọng chúng mình sẽ sớm gặp nhau thôi anh ha!

Em mong khi gặp nhau, anh sẽ phải lòng em ngay và sẽ yêu em thắm thiết. Mà phải yêu em vì chính con người em chứ không phải cái gì khác đâu nha ! Hy vọng anh sẽ không đứng núi nọ trông núi kia, sự đời vốn tương đối thôi anh ạ . Vậy khi đi với em, anh sẽ tự hài lòng, không mong gặp cô gái khác mảnh mai hơn, đẹp gái hơn . Mong rằng anh sẽ không so sánh em với những cô gái khác, họ có thể có những nụ cười tươi xinh hơn, rực rỡ hơn . Khi ở bên nhau , hy vọng anh sẽ là niềm vui của em , luôn làm cho em thấy yêu đời và luôn cười tươi . Khi em đau đớn anh sẽ là người quan tâm chăm sóc em, anh sẽ là người suốt đời em tin cậy .

Em mong sẽ được anh dẫn đi chơi, nhưng anh đừng hỏi em muốn đi đâu, chỗ nào em cũng thích miễn là chúng ta được sống bên nhau, được hiện hữu ở đời . Được sống cạnh người mình yêu, em cho đó là hạnh phúc nhất và hằng tạ ơn trời , tạ ơn đời về điều đó.

Nếu anh thấy em khóc, nêm hiểu rằng không phải lỗi tại anh đâu . Khi đó anh cứ ôm em vào lòng , thật chặt, thật khăng khít, em sẽ nguôi ngoai . còn nếu như em khóc vì anh làm em buồn, anh cũng cứ làm như vậy.

Nếu chẳng may chúng mình phải chia tay nhau, anh cũng sẽ hiểu rằng, buồn thật đấy, nhưng em mong mãi mãi làm bạn của anh . Phải chia xa, chắc trong lòng anh cũng sẽ có đôi lúc oán hận, nhưng rồi anh sẽ nguôi ngoai và sẽ sẵn sàng nhận em là một người bạn thân thiết.

Hãy nói ngay cho em biết điều gì làm anh phiền muộn hay điều gì chưa ổn thỏa.

Em muốn anh luôn trung thực với em . Nếu em gặp một ngày phiền muộn, mong anh sẽ an ủi em bằng những nụ cười, những vỗ về vuốt ve âu yếm.

Mong anh sẽ không nghĩ là em đòi hỏi anh quá đáng . Hãy hiểu và thông cảm, em là một người bướng bỉnh và nhút nhát.
Mong rằng chúng mình sẽ sớm gặp nhau và biết đâu đó chẳng là một cuộc gặp gỡ định mệnh, sẽ gắn bó chúng ta suốt đời với nhau . Người ta nói, mỗi một mối liên hệ là một ván bài mới, mà... em thì chơi bài dở lắm anh ạ . Nhưng em sẽ cố gắng hết mình để tỏ ra dễ thương và yêu anh tha thiết, vì chính con người anh, và không đòi hỏi gì nhiều quá ở anh.

Cám ơn anh đã chú ý đọc "bức thư gửi người tình nhân không quen biết" này.

Hẹn gặp anh!
Em.
(Sưu tầm)

Feb 7, 2009

Mấy mẩu chuyện lụm được từ Message của P

Photobucket


A boy and a girl were playing together. The boy had a collection of marbles. The girl had some sweets with her.

The boy told the girl that he will give her all his marbles in exchange for her sweets. The girl agreed. The boy kept the biggest and the most beautiful marble aside and gave the rest to the girl. The girl gave him all her sweets as she had promised.

That night, the girl slept peacefully. But the boy couldn’t sleep as he kept wondering if the girl had hidden some sweets from him the way he had hidden his best marble.

MORAL OF THE STORY
If you don’t give your hundred percent in a relationship, you’ll always keep doubting if the other person has given his/her hundred percent..

This is applicable for any relationship like love, employer-employee relationship etc., Give your hundred percent to everything you do and sleep peacefully.

Truyện ngắn O'Henry

Photobucket

Cây xương rồng

Điều quý nhất của thời gian là nó chỉ thuần tương đối. Theo sự nhất trí chung, phần lớn những hồi tưởng được dành cho người đang bị thì thụp rơi xuống nước và ta không nói quá là con người có thể duyệt lại toàn bộ cuộc tình chỉ trong thời gian ngắn ngủi khi họ cởi đôi găng tay.

Đấy là việc Trysdale đang làm, khi anh đứng bên chiếc bàn trong căn phòng độc thân anh thuê. Trên mặt bàn là một cây xanh trồng trong một cái lọ bằng đất nung đỏ. Cây này là một loài xương rồng, với những chiếc lá dài thõng, liên tục đong đưa theo ngọn gió nhẹ nhất trong cử chỉ lạ lùng dường như ra dấu hiệu gì đấy.
Anh bạn của Trysdale, anh trai của cô dâu, đứng kế bên cái tủ bát đĩa, đang phàn nàn vì phải uống rượu một mình. Cả hai đang mặc bộ quần áo dự lễ.
Trong khi Trysdale đang chậm rãi cởi những cúc găng tay, đầu óc anh nhanh chóng và đau xót hồi tưởng lại những giờ vừa trôi qua. Dường như khứu giác của anh vẫn còn đượm mùi hương từ những lẵng hoa xếp dầy đặc trong nhà thờ và trong tai anh vẫn còn vang tiếng rầm rì của hàng nghìn giọng hát, tiếng xào xạc của trang phục giòn cứng và dai dẳng một cách cố chấp nhất, những lời ê a của vị mục sư đang buộc đời cô vào người khác mà không ai gỡ ra được.
Như thể do thói quen của đầu óc anh ta, từ khía nhìn chung cục vô vọng này, anh vẫn cố gắng hết mức để đi đến lời lý giải tại sao và làm thế nào anh đã mất cô. Bị một thực tế không thể dung hòa giáng cho anh một cú thô bạo, anh bất ngờ thấy mình đối diện với cái mà từ xưa đến giờ anh chưa bao giờ giáp mặt - cái bản ngã sâu thẳm, nguyên sơ và giản đơn của anh. Anh đã thấy mọi lớp nhung y của trò giả vờ và kiêu kỳ mà anh đã mặc giờ biến thành giẻ rách của tính ngông cuồng. Anh rùng mình với ý nghĩ rằng, từ trước đến giờ, trong con mắt của thiên hạ, trang phục của anh hẳn có vẻ nghèo nàn và tả tơi. Tính phù phiếm và tật hay dối gạt! Đây là những điểm yếu của anh. Và riêng cô thì không bao giờ như thế! Nhưng tại sao…
Khi cô đi chậm rãi giữa hai hàng ghế dẫn đến bục làm lễ, anh cảm thấy một nỗi đắc thắng thấp hèn, chán ngán vốn vẫn thường nâng đỡ anh. Anh đã tự nhủ là vẻ nhợt nhạt của cô là do ý nghĩ cô dành cho một người nào khác chứ không phải cho người cô sẽ trao cuộc đời. Nhưng ngay điều an ủi tệ hại này cũng không giữ được lâu. Vì lẽ, khi anh thấy cô thoáng ngước lên nhìn, một tia nhìn trong sáng cô dành cho người đoạt được cô, tự anh biết rằng anh đã bị quên lãng. Có một lần, cô đã gửi lên anh cùng tia nhìn này. Thực ra, sự lừa dối của anh đã vỡ vụn, mọi chống đỡ đều không còn. Thế thì tại sao cuộc tình lại chấm dứt? Không có bất hòa giữa hai người, không có gì cả.
Cả nghìn lần anh đã duyệt lại trong tâm trí anh sự việc xảy ra trong những ngày cuối cùng trước khi mọi chuyện đều bị đảo lộn.
Cô luôn khăng khăng muốn tung anh lên mây xanh và anh đã chấp nhận việc này với vẻ huy hoàng. Hương hoa cô dâng lên thật ngọt ngào, thật khiêm tốn (anh tự nhủ như thế), đầy tính trẻ con và đầy vẻ tôn thờ và (có lần anh đoán chắc như thế) thật thành khẩn. Cô đã gán ghép cho anh, đến mức gần như siêu nhiên, mọi đức tính và mọi xuất chúng và mọi tài năng, rồi anh đã hấp thụ việc hiến dâng như thể cây cối sa mạc thu lấy những giọt mưa mà không chắc sẽ nở hoa hay kết trái.
Trysdale hồi tưởng lại rõ ràng một kỷ niệm đỉnh cao về tính tự kiêu của anh - đầy ngu xuẩn nhưng hối tiếc thì đã muộn.
Đấy là vào một buổi tối khi anh mời cô lên mây xanh và chia sẻ sự vĩ đại của mình. Giờ thì anh quá đau đớn nên không muốn nhớ lại nhiều về vẻ đẹp đầy thuyết phục của cô tối hôm ấy - mái tóc lượn sóng buông thả, mãnh lực lôi cuốn dịu dàng và trinh nguyên của những tia nhìn và lời nói của cộ Trong khi chuyện trò với nhau, cô nói :
- Và Thuyền trưởng Carruthers đã cho em biết là anh nói tiếng Tây Ban Nha như người bản xứ. Tại sao anh giấu em một tài năng như thế? Có việc gì mà anh không biết không?
- Thực ra, Carruthers là một anh dốt. Chắc chắn là anh (Trysdale) đã mang tội (đôi lúc anh như thế) thốt lên trong câu lạc bộ của anh một câu châm ngôn nào đấy bằng tiếng Tây Ban Nha mà anh đã moi ra từ mấy thứ hổ lốn trên bìa sau các quyển từ điển. Carruthers, vốn là một trong những người ngưỡng mộ anh hết mình, chính là người đã phóng đại việc phô trương cho một óc thông thái đáng nghi ngờ.
Nhưng hỡi ôi! Hương hoa từ lòng ngưỡng mộ của cô đã trở nên quá ngọt và quá bốc! Anh để cho lời gán ghép lan truyền ra mà không đính chính. Không phản đối gì cả, anh đã cho phép cô choàng quanh vầng trán anh cái vòng miện giả hiệu về nền uyên bác Tây Ban Nha. Anh đã để cái vòng miện xoắn xít mềm dịu tô điểm cho cái đầu thích chinh phục của anh, mà không cảm thấy có những gai nhọn đang châm chích và sau này sẽ xuyên thủng cả anh.
Cô thật là vui tươi, thẹn thùng và dè dặt làm sao ấy! Cô đã vùng vẫy như con chim bị đánh bẫy khi anh đã đem mọi thứ trọng đại của anh ra đặt dưới chân cô! Anh đã có thể đoán chắc, và giờ anh vẫn đoán chắc mà không nhầm lẫn, là cô đã chấp nhận anh. Chỉ có điều cô không thể trả lời trực tiếp cho anh, vì cô còn e thẹn. Cô bảo : “Ngày mai em sẽ gửi anh câu trả lời” và anh, kẻ chiến thắng buông thả tự tin, đã mỉm cười ban cho cô quyền được trễ hạn.
Ngày kế, anh nóng nảy trông chờ câu trả lời của cô. Đến trưa, anh nài ngựa của cô đến gõ cửa phòng anh, rồi để lại cây xương rồng lạ lùng trong cái bình đất nung đỏ. Không hề có tờ thư hay lời hay lời nhắn, chỉ có chiếc thẻ cột vào cây xương rồng mang một danh từ ngoại ngữ man di hoặc là một tên thực vật. Anh đã chờ cho đến tối, nhưng vẫn không nhận được câu trả lời của cô. Tự ái to phồng và tính phù phiếm bị thương tổn khiến anh không muốn đến tìm cô. Hai ngày sau, họ gặp lại nhau trong một bữa ăn tối. Họ chào hỏi nhau theo cách bình thường, nhưng cô nhìn anh, ngừng thở, băn khoăn, giận dữ. Anh lịch sự khăng khăng chờ nghe cô giải thích. Với tính nhạy cảm của phụ nữ, cô đoán ra ý anh, rồi trở nên lạnh lùng như băng tuyết. Từ ngày ấy, họ rời xa nhau dần. Anh đã có lỗi chỗ nào? Lỗi thuộc về ai? Giờ trở nên khiêm tốn, anh tìm kiếm câu trả lời giữa những hoang tàn của việc tự thổi phồng.
Tiếng nói của người thanh niên kia tọc mạch chen vào luồng hồi tưởng :
- Này, Trysdale, có chuyện gì vậy? Cậu có vẻ đau khổ cứ như chính cậu là chú rể thay vì chỉ đóng vai phù rể! Nhìn tớ đây này, một món phụ tùng khác, đã đi hai nghìn dặm suốt từ Nam Mỹ trên một chiếc tàu đầy tỏi và gián để nhắm mắt làm ngơ sự hy sinh - hãy nhìn xem tội lỗi tớ chất nhẹ như thế nào trên hai vai! Tớ chỉ có một đứa em gái và giờ nó đã đi. Này, uống tí gì đi để xoa dịu lương tâm của cậu.
- Tớ không muốn uống gì trong lúc này, cảm ơn.
Anh bạn đi đến gần anh, tiếp tục :
- Rượu cô-nhắc của cậu tồi quá. Ngày nào đấy chạy xuống Punta Redonda để gặp tớ và thử mấy thứ ông già Garcia mang lậu vào. Chuyến đi đáng công lắm. A này! Gặp lại cố nhân ở đây! Cậu đào đâu ra cây xương rồng này thế, Trysdale?
- Món quà từ một người bạn. Có biết loài cây này không?
- Biết rõ lắm chứ! Nó thuộc miền nhiệt đới. Có hàng trăm cây mọc quanh Punta. Tên nó ghi trên cái thẻ đây này. Có biết một chữ Tây Ban Nha nào không, Trysdale?
Trysdale đáp, với bóng ma cay đắng của một nụ cười :
- Không. Đấy là tên Tây Ban Nha à?
- Đúng thế. Dân bản xứ mường tượng là những chiếc lá của nó vươn dài để ra hiệu cho ta. Họ gọi nó bởi tên này - Ventomarme. Tên có nghĩa là “Hãy đến mang tôi đi”.
Truyện ngắn O'Henry